Nói thế mà thấy đi mua vợt muỗi thật! Sau đó lặn mất hút (đi ăn cỗ ở quê) từ sáng đến chiều muộn chưa về. Alo khoảng 5h bố về nhá.... Alo khoảng 6h bố về nhá.... Alo nửa tiếng nữa bố về nhá.... Alo bố về gần đến nhà rồi... Alo... Thôi thôi về thì về không về thì thôi, hôm nào chẳng câu giờ như thế, nói nhiều sốt ruột, để yên người ta tắm rửa cho con...
Mẹ đã ngao ngán thật sự vì hóa ra cái ngày này bố vẫn alo con vẹt như mọi ngày, chả kiêng nó ra một tí .... Trong lúc (có thể là) bố đang vui vẻ ngắc ngư ở một quán bia nào đó thì ba mẹ con mình ở nhà lụi cụi với nhau. Mẹ không thích buồn rầu cáu kỉnh nữa, mẹ muốn tìm mọi cách để vui, hôm nay cũng vậy, mẹ và Tôm chỉ rình rình cho em Tít ngủ là hí hú may cái ga giường màu hồng, dự định là thêu áp vải những bông sakura hồng trên sọc trắng. Mẹ nghĩ, khi nào bố về, mẹ sẽ bảo đấy là quà mẹ tặng bố, để bố có động lòng suy nghĩ lại xem như vậy bố có quá đáng không, trong khi mẹ mướp luấn quấn 2 đứa nhóc con mà vẫn gắng làm một món quà gọi là có gì đó cho ngày Kỷ niệm.
Mẹ chưa kịp trang trí, Tôm đã giúp mẹ liền, Tôm lôi bộ xếp chữ của mình ra trang trí theo 2 bông hoa vải ướm thử của mẹ, trông thế lại hóa hay, hi hi...
Mà trẻ con có kiểu hình dung của riêng nó, dễ thương ghê người, Tôm bảo màu xanh là lá hoa, màu vàng lạ nhị hoa, màu cam là con chuồn chuồn...
Thật là mẹ bất ngờ lắm, mẹ mất cái vô tư hồn nhiên của con từ lẩu lầu lâu rồi thành ra chẳng thể nào hình dung nổi dấu X là nhị hoa, chữ cái là lá hoa, các đầu mẩu thừa của con chữ lại là chuồn chuồn bay bổng... Và tiếc nuối hơn nữa là bố con còn "một cục" hơn mẹ nhiều, khéo mà về đến nhà cũng chả biết có cái ga mới nữa cơ... Mẹ đã nghĩ, kể cả bố không để ý tới cái ga thì cũng chả sao cả, thấy các con vui và dễ chịu với cái ga mới là mẹ cũng vui lắm rồi!
...Cộc! cộc! cộc!... Mở cửa cái nào... hết tay rồi! .... He he.... tặng mẹ này (choáng! cải lương tệ! Chắc là hoa hồng! :P)....Ok mẹ xin, mẹ đang pha nước, lát nữa cắm hoa sau....
Chắc cũng phải 5 năm rồi mới động đến chế độ chụp tự động, thế là bọn mình có bức ảnh gia đình đầu tiên, láo nháo hết chỗ nói, cơ mà vui!
