22 thg 4, 2010

Tôm và Tun

Hôm nay bạn Tun đến nhà mình chơi. Bạn í cũng tóc xoăn, mũi gẫy, lông mi cong,... và tầm cỡ cơ bắp liu xiu như mình:

Nhưng bạn í khoác trên người mấy thứ mà mình thèm chết đi được: một cái váy Thái rõ đẹp, một đôi hài trắng rõ xinh, một con gấu bông đóng bỉm và một bình tưới cây loại đồ chơi nhựa nhiều màu .

Cứ như là đi guốc trong bụng mình vậy, cô Jen - mẹ bạn Tun - sau khi chào hỏi sơ cua thì gọi mình tới hỏi "con thích màu nào?". Ôi chao là sung sướng, mình được nhận quà là một cái váy y chang kiểu của bạn Tun!!!. Không chần chừ, mình nhón luôn cái váy màu hồng. Và ngay sau đó mình thi thoảng lại gọi cô Jen là mẹ - điều này thật hiếm hoi!

Mình từng gọi cô Hương nhớn là mẹ vì cô ấy giữ cho mình tập bơi sướng mê tơi, mình gọi cô Huyên là mẹ vì cô ấy vào thăm mình thường xuyên trong 10 ngày mình nằm viện, và hôm nay mình gọi cô Jen là mẹ vì (theo cô ấy thì) mình được cô ấy tặng cái váy hồng rõ yêu! hi hi....

Mình và Tun cùng trình diễn thời trang trên cái cũi gỗ của em Tít. Bạn Tun thơ mộng lắm, bạn í bảo là bọn mình đang trong bể bơi, và ngoài kia là đầm cá sấu - ở dưới nền nhà có con cá sấu bông xanh của mình mà - buồn cười chết đi được:


Bạn í khá sành điệu trong vụ diễn, mình thì quê tợn, mẹ bảo mình xòe váy mà mình cứ ngượng ngượng là:

Mình sẽ gắng học Tun vụ diễn này mới được, nghe lỏm thấy hai mẹ bảo nhau khi nào móc băng đô đồng bộ "5 trong 1" cho hai đứa mình biểu diễn ngoài trời, gì chứ đi chơi thì mình khoái lắm!

Mà sao bạn Tun cái gì cũng thấy hơn mình hết, bạn í hơn mình nửa tuổi, nặng kí hơn mình, tóc dài và xoăn hơn mình, điệu đà hơn mình:


Tun còn ăn kẹo nhiều hơn mình (ối giời ơi lấy cái ảnh nào minh họa Tun nước mắt ngắn nước mắt dài hỏi mẹ: mẹ ơi ăn kẹo thì có bị ông ba bị bắt không? bạn í đang bị dọa khóc nhè thì ông ba bị bắt mà, còn vì sao khóc nhè thì mình sẽ nói sau), ăn cơm nhanh hơn mình, nhớ nhiều chữ hơn mình, ... và tô màu cũng đẹp hơn mình nữa:
Ban đầu hai mẹ cứ bảo là bọn mình giống nhau, nhưng sau một hồi hai đứa mình vui chơi, chành chọe, ỉ ôi rồi lại đú đởn, hú hét,... thì hai mẹ lắc đầu chẹp miệng, bảo: đúng là mỗi đứa mỗi tính! Mẹ cứ than phiền suốt, mẹ bảo bạn Tun ngoan thế chứ, ai lại như mình... Mình giằng bằng được cái bình tưới làm đổ lênh láng nước ra phản gỗ. Mẹ cứ cằn nhà cằn nhằn với cái giẻ lau nhà trong tay... Cô Jen thì khác, cô quay qua quay lại là chụp hình, bất kể hai đứa mình đang vui chơi hay nghịch ngợm, xong lại bảo hình rất đẹp! Đấy, mẹ chả biết thưởng thức nghệ thuật gì cả, giọt nước đẹp thế này, mình cực kỳ thích thú!

Mình cướp cái thổi bong bóng của Tun và cười sung sướng bên cửa sổ:

Mình còn đạp tung đồ hàng của Tun nữa vì Tun yêu gấu bông đóng bỉm hơn mình, Tun đến nhà mình chơi mà Tun lại cứ ngồi cho gấu ăn và bắt mình nấu nướng bằng một cái bếp khác. (Lúc này mẹ Jen đang ăn cơm không rảnh tay chụp hình).

"Mẹ... chán con lắm! Con chẳng biết chơi cùng bạn gì cả!". Mẹ bảo mình thế! Mình trộm nghĩ: Mẹ điêu! Mình chơi với Tun như nầy còn gì, tất nhiên là mẹ phải dí cho mình đủ thứ: Mình ti sữa, nhường Tun thổi bóng nhá! Mình thích mấy cái ống mút của hộp sữa lắm, ống mút có thể thổi đủ thứ: nước, sữa, xà phòng,... thậm chí là nước canh trong bữa cơm nữa. He he....


Chán ống mút mình lại thèm... balo. Tun không cho mình mượn balo thì mình sẽ tiếp tục cướp lại cái thổi bong bóng ngay. Mình vòi cái balo bằng được, Tun khóc cũng mặc kệ! Không mấy ai hiểu được nỗi lòng này của mình đâu. Với mình, những ai đeo balo đều là người được đi mẫu giáo cả. Mình thèm được đi balo như các bạn lắm, nhất là balo có Mickey đu đưa chân như của Tun nữa thì.... quá tuyệt! Mình đeo cái balo này suốt từ lúc được mượn tới lúc Tun về, ướt đầm mồ hôi lưng, mẹ không dọa "tẩn cho một trận" thì còn lâu mình để mẹ tháo ra nhá:


Hai đứa mình cùng bắt bong bóng với nhau:





Chán chơi trong nhà thì bọn mình cùng nhau xuống vườn (vườn trường Đại học Y Hà Nội). Mình chở Tun đi chơi:

He he... Mẹ ngạc nhiên ra mặt. Mẹ không ngờ là mình nhỏ con hơn nhưng lại đèo Tun phăm phăm. Mẹ vui hớn hở ra mặt, đểu nhỉ! Mẹ thì hay vui buồn theo mình lắm! Cô Jen cứ trầm trồ mãi, cô bảo cô sẽ mua cho Tun cái xe kiểu này (cho dễ đạp). Tun rất thích đạp xe cùng mình:



Người đi đường nhìn vào hai nhóc tì lao phăm phăm và mẹ Jen chạy theo chụp hình thì buồn cười quá, thế là Tun lại ngài ngại sờ sợ chi đó, Tun bỏ mình đạp xe một mình, mất cả vui, mình giận thế, nhìn cái gì mà nhìn, chụp cái gì mà chụp cơ chứ, để cho người ta tự nhiên vui chơi xem nào, làm như có hai thiên thần cánh bướm trên mặt đất không bằng!:



May mà ra về Tun còn nhắc mẹ Jen: "Lần sau mẹ mang xe màu cam đi cho con nhá!", mình mới hiểu là Tun còn thích chơi với mình lắm! Mình vui vẻ hẳn. Tối đêm đi ngủ mình còn ì èo bằng cái giọng nửa ngọt ngào nửa buồn ngủ: "Mẹ ơi con nhớ bạn, con yêu bạn mẹ ạ!". Mẹ giả đò: Bạn nào? Sao mẹ mẹ lẫn cẫn thế chứ: Bạn Tun í, bạn Tun tóc xoăn mũi gãy giống con í, bạn hôm nay đi chơi với con í, bạn không đạp xe nữa í, bạn...

Ôi giời ơi là Tôm, sao mà Tôm nhớ tỉ mẩn tì mần vậy cơ chứ! Tun biết chưa, hôm nào nhắc mẹ Jen vác theo cái xe màu cam của Tun đi nữa nhá! Tôm nhớ lắm này, cơ mà hôm nay Tôm chơi mệt quá, nhớ chưa hết câu Tôm đã ngủ ngất trên cành quất rồi còn đâu!!!
...Chúc các con ngủ ngon và mơ thấy giấc mơ đẹp, như vầy:





!!!

21 thg 4, 2010

Bánh chưng, bánh giày

Hai hôm nay bạn bè gọi điện hỏi mình, đứa nào cũng: Ê mày, bánh trưng hay bánh chưng? bánh giày hay bánh dày? Mình trả lời: Bánh chưng và bánh giày. Thế là ngay lập tức đứa nào cũng: Sao lại thế? Thầy mày dạy mày thế à? Mày tra từ điển nào? Ngày xưa sách giáo khoa có thế đâu?... Thậm chí có đứa còn bảo: Mày thấy chỗ nào giải thích thuyết phục thì gửi link tao nhé!
Hỏi miết, thế là mình băn khoăn tệ, là vì mình giáo viên Ngữ Văn thật nhưng "mất dạy" gần chục năm rồi, chữ nghĩa rơi hết cả, cũng lo, thế là cẩn tắc vô áy náy cũng vào google tra xem sao... Tra xong muốn có một số điện thoại để: Alo! Ê mày, bánh trưng hay bánh chưng? bánh giày hay bánh dày? Và dù người ta có trả lời là từ nào thì mình cũng nhẹ cái đầu hơn là băn khoăn không biết mình có đúng chính tả hay không.
Mình vốn dân Quảng Ninh (đẻ ra đã thường xuyên ngọng n và l, hay nhầm tr và ch, dễ lẫn s và x, :P), ngày nhỏ cũng không phải là học hành chỉn chu cho lắm, lúc đi học làm cô giáo thì thời gian gia sư kiếm xiền ăn học nhiều hơn thời gian học hành nghiên cứu,... và lý do to đùng nữa là mình vốn lười học chữ hơn học số, thế nên mình hơi bị mặc cảm về mặt chính tả. Ngày trước chỉ vì hay sai chính tả mà mình ngại viết blog, sau cứ viết bừa, viết mãi chắc cũng có người nhắc sai, hoặc là dám sai thì sẽ sửa đúng:P. Thế mà bạn bè vẫn hay gọi hỏi mình về chính tả, là vì con cái các bạn ấy đến tuổi học chữ,là vì mới có chuyện "bánh trưng" ở lễ hội đền Hùng, là vì mình vốn học sư phạm Ngữ Văn, ... Khổ thế!
Thôi không dài dòng bao biện nữa :D. Quay lại cái vụ "trưng" hay "chưng", "giày" hay "dày". Mình giờ không tin lắm vào từ điển, vào sách, vào ý kiến ông này ông nọ, mặc dù lúc cần thiết vẫn phải tra cứu, cơ mà tra cứu mang tính đối phó. Nhiều khi mình rất theo chủ quan. Cái từ "bánh trưng" và "bánh giày" mình từng giải thích cho học sinh (học sinh mình dạy thêm ở nhà cho đỡ nhớ nghề) thế này: Có nhiều cách để phân loại bánh. Dựa trên hình dáng, màu sắc, mùi vị, nguyên liệu,... hay cách thức làm bánh mà người ta đặt tên bánh khác nhau. Ví dụ dựa trên nguyên liệu làm bánh thì ta có: bánh khoai, bánh ngô, bánh cốm,... Còn dựa trên cách thức làm bánh ta có: bánh rán, bánh chưng, bánh giày,... Chưng ở đây là chưng cất, nấu lửa nhỏ. Bánh chưng là thứ bánh cần chưng, đun lửa nhỏ lâu lâu. Giày ở đây là giày vò, giày vò cho thật nhuyễn bánh, đặc trưng của bánh giày là rất nhuyễn. Theo tiếng địa phương có nơi gọi giày là giầy nên gọi bánh giầy cũng không sao cả. Vài năm nữa người ta thay sách hoặc có phát kiến mới thì có thể hai loại bánh này mang tên mới! :D.
Chưa thấy có phụ huynh nào alo phê bình cô giáo ếch cốm (ngồi xó nhà) này về vụ chính tả, cơ mà như đã trình bày dài dòng ở trên, cô giáo nói nhiều cũng sợ nhịu, cứ post một entry về chuyện này xem bà con có ý kiến gì không?

20 thg 4, 2010

Băng đô hoa

Hôm nay mình thật là chăm chỉ hết chỗ nói! Mình móc 5 cái băng đô hoa làm quà tặng, làm xong sướng mê tơi, rất nhiều tâm sự dài dòng ở mỗi bông hoa mình móc, cơ mà thằng Tít nó chỉ ngủ gà ngủ vịt tí thôi nên mình không buôn dài, mình post hình nhá:

1. Băng đô hoa xanh tím cánh cọc cạch kiểu pansy:

2. Băng đô hoa tím nhạt cánh trái tim:

3. Băng đô hoa trắng cánh dài:

4. Băng đô hoa hồng cánh nhọn:

5. Băng đô hoa xanh lá cây cánh tròn:


Mình đúng là chăm quá đi! Chăm đáng ngờ!!! Chứ không phải là mình vừa lười biếng lại vừa chậm chạp, móc có một cái băng đô thôi rồi đính cúc bấm vào 5 cuống hoa:


Ha ha ha... :D Mình đùa đấy. Giờ nói thật: hôm nay mình chăm quá đi! Mình móc một cái băng đô và 5 bông hoa thay thế nhau.
...Hy vọng bé Cún không chê. Bé Cún vui tươi với đám hoa lá mùa xuân này nhá! Biết không, cô chả dám cho Tôm làm người mẫu, vì e rằng Tôm sẽ chiếm luôn, cô lại phải phấn đấu móc thêm cái 5 trong 1 này nữa cho Tôm đây!

17 thg 4, 2010

Hoàn thành kế hoạch 5 năm lần thứ nhất!


Buổi sớm bố béo nựng cu Tít: Tít ơi hôm nay 5 năm ngày hối hận của bố đâý! :D Hi hi.... vậy mà đã 5 năm rồi, 5 năm mẹ chỉ có mỗi việc... chửa với đẻ. Bố thì đi làm cong đít lên. Mẹ bảo: Nhân dịp này bố tặng mẹ cái vợt muỗi đi nhé!....Sao lại là vợt muỗi?.....Ừ vì cái đó khả thi, chứ mấy cái trước nào là lò nướng, nào là lò vi sóng, nào là bộ ảnh treo tường,... đủ thứ cả, chẳng thấy khả thi tí nào, cổ dài như cổ hươu rồi!
Nói thế mà thấy đi mua vợt muỗi thật! Sau đó lặn mất hút (đi ăn cỗ ở quê) từ sáng đến chiều muộn chưa về. Alo khoảng 5h bố về nhá.... Alo khoảng 6h bố về nhá.... Alo nửa tiếng nữa bố về nhá.... Alo bố về gần đến nhà rồi... Alo... Thôi thôi về thì về không về thì thôi, hôm nào chẳng câu giờ như thế, nói nhiều sốt ruột, để yên người ta tắm rửa cho con...
Mẹ đã ngao ngán thật sự vì hóa ra cái ngày này bố vẫn alo con vẹt như mọi ngày, chả kiêng nó ra một tí .... Trong lúc (có thể là) bố đang vui vẻ ngắc ngư ở một quán bia nào đó thì ba mẹ con mình ở nhà lụi cụi với nhau. Mẹ không thích buồn rầu cáu kỉnh nữa, mẹ muốn tìm mọi cách để vui, hôm nay cũng vậy, mẹ và Tôm chỉ rình rình cho em Tít ngủ là hí hú may cái ga giường màu hồng, dự định là thêu áp vải những bông sakura hồng trên sọc trắng. Mẹ nghĩ, khi nào bố về, mẹ sẽ bảo đấy là quà mẹ tặng bố, để bố có động lòng suy nghĩ lại xem như vậy bố có quá đáng không, trong khi mẹ mướp luấn quấn 2 đứa nhóc con mà vẫn gắng làm một món quà gọi là có gì đó cho ngày Kỷ niệm.
Mẹ chưa kịp trang trí, Tôm đã giúp mẹ liền, Tôm lôi bộ xếp chữ của mình ra trang trí theo 2 bông hoa vải ướm thử của mẹ, trông thế lại hóa hay, hi hi...



Mà trẻ con có kiểu hình dung của riêng nó, dễ thương ghê người, Tôm bảo màu xanh là lá hoa, màu vàng lạ nhị hoa, màu cam là con chuồn chuồn...

Thật là mẹ bất ngờ lắm, mẹ mất cái vô tư hồn nhiên của con từ lẩu lầu lâu rồi thành ra chẳng thể nào hình dung nổi dấu X là nhị hoa, chữ cái là lá hoa, các đầu mẩu thừa của con chữ lại là chuồn chuồn bay bổng... Và tiếc nuối hơn nữa là bố con còn "một cục" hơn mẹ nhiều, khéo mà về đến nhà cũng chả biết có cái ga mới nữa cơ... Mẹ đã nghĩ, kể cả bố không để ý tới cái ga thì cũng chả sao cả, thấy các con vui và dễ chịu với cái ga mới là mẹ cũng vui lắm rồi!

...Cộc! cộc! cộc!... Mở cửa cái nào... hết tay rồi! .... He he.... tặng mẹ này (choáng! cải lương tệ! Chắc là hoa hồng! :P)....Ok mẹ xin, mẹ đang pha nước, lát nữa cắm hoa sau....

Mẹ vào đây đi, bố có cái này tặng mẹ nữa này.... Gì thế gì thế???... he he... đẹp đấy! ....Bố thấy cái này đẹp (chỉ vào con mèo áp vải)... Còn cái này...bố mua tặng bố :D... Tôm chưng hửng: của con đâu? Ừ nhỉ, hai cái con người này vô duyên tệ, chỉ nghĩ đến bản thân thôi, làm như vẫn chỉ là một đôi như 5 năm về trước, giờ thành 2 đôi rồi thì phải khác chứ.... Sorry Tôm Tít nhé, mẹ sẽ đền bù sau, (lại hứa) mẹ sẽ may cho con một bộ giống thế này thêu cả con mèo nữa nhé.... Mẹ nhớ thêu con mèo to nhé.....Ừ! :x


Tuy rất vui nhưng mẹ vẫn nghĩ thầm: trông bố còn lôi thôi lếch thếch hơn mẹ mướp, đàn ông đi chợ có khác! Lại nhớ 5 năm về trước trông bố không đến nỗi nào :P



Bảo Tôm chụp cho bố mẹ một kiểu tình củm thì Tôm chụp thế này:

Chắc cũng phải 5 năm rồi mới động đến chế độ chụp tự động, thế là bọn mình có bức ảnh gia đình đầu tiên, láo nháo hết chỗ nói, cơ mà vui!

13 thg 4, 2010

(a dua) Băng đô Sakura

Mẹ mới xin xỏ được một sakura chart, đơn giản thế mà cũng loay hoay dỡ ra dỡ vào một ngày, là vì không biết làm thế nào cho ra mấy hạt len ở giữa cánh hoa, hì hụi mãi... hóa ra nó là mũi đơn kéo dài và liền nhau thành chùm, he he... Cứ mày mò những mũi vặn vẹo khó khăn mà ngay đến cái mũi đơn đơn giản nhất lại không biết, mình ngố tợn!


Tôm rất thích bông sakura này, là vì nó... to hơn bông mai trắng mẹ móc hôm Tết, hi hi...
Nàng đang chuẩn bị cho một dự án sakura mới của mẹ:
Mẹ cảm thấy áy náy vì lâu lắm chưa móc cho em Tít cái gì dù là cái nhỏ bé đơn giản, thế nhưng em Tít không quan tâm lắm chuyện đó, em còn đang mải mút tay, mút cả hai tay mới đã:
Thấy mẹ và chị Tôm cười ác quá, em cũng biết thẹn hay sao ấy:
Sorry Tít nhá, mẹ sẽ gắng hoàn thành nốt cái con khủng long bé xíu dở dang. Giờ thì mẹ đang mải vui....Hi hi... chả hiểu sao móc mỗi một bông hoa đơn giản chóng vánh mà lại thấy vui tệ! Niềm vui của người lười? :P

9 thg 4, 2010

Ngủ ngon!



Chắc tại hôm qua bứt rứt cả ngày, nên hôm nay em Tít ngủ khá ngon lành. Mẹ thì thấp thỏm cả đêm nên sáng hơi mệt, chả ru hời câu nào, thế mà em vẫn tươi cười với mẹ trước khi đi ngủ, bao giờ cũng vậy, em nhìn mẹ tới khi ngủ mới thôi!. . Em không vòi mẹ bế rung như mọi khi, hôm nay giấc ngủ đến nhanh và ngủ được dài giấc. Ước gì hôm nào em Tít cũng ngủ được như thế! Ước gì chị Tôm cũng ngủ được như em!

Than phiền

Thường mỗi khi khó chịu, em Tít hay hét toáng lên, kêu gào ầm ĩ, đôi lúc không vừa ý là khóc như xé vải, nhưng hôm nay thì khác, em cứ ư ử than phiền suốt ngày, đòi không thèm ăn, buồn ngủ không chịu ngủ, thương ơi là thương!!!

Đầu giờ chiều em hơi sốt một chút, mẹ lo lắm, mẹ rất sợ các con sốt, dù tinh thần được chuẩn bị sẵn sàng là tiêm phòng mũi bạch hầu - ho gà - uốn ván thì bao giờ cũng hơi sốt một tí. Cả đêm em nằm ngủ úp trên bụng mẹ (như mỗi khi em khó chịu) nhưng mẹ không tin vào sự tỉnh táo tự thức dậy của mẹ cho lắm, thế là mẹ đặt điện thoại rung tiếng một để canh chừng em. Thật may, cả đêm em không sốt, em chỉ khó chịu dụi qua dụi lại thôi!

Mẹ ghét tiêm phòng lắm, chỉ là "tiêm thừa còn hơn bỏ sót", chứ mẹ chả tin tưởng chút nào vào mấy thứ vắc-xin ấy, thậm chí mẹ còn lo ngay ngáy nó làm cho các con bất thường gì hay không. Nói thế nghe lạc hậu nhỉ, tối thiểu thì mẹ cũng có thể vào ykhoa.net để tìm hiểu điều này, và truyền hình cũng nói ra rả về việc tiêm phòng rồi. Thế nhưng, chỉ là ý kiến của riêng mẹ thôi nhé, mẹ không lý giải nổi vì sao mẹ lại cảm thấy bất an đến thế. Mẹ không nói về mặt lý thuyết khoa học, cái kiến thức y học ấy mẹ mù tịt, chỉ biết làm theo lời bác sĩ và các chuyên gia sức khỏe cộng đồng thôi. Nhưng mẹ cứ cảm thấy cảm thấy... có thể là bệnh cảm giác chăng, từ ngày sinh các con, mẹ luôn phải giằng co giữa lý thuyết khoa học mẹ được biết với những mơ hồ cảm nhận lo lắng.

Mẹ cảm thấy cái trò tiêm phòng này cực kỳ dở hơi và chỉ đúng về mặt lý thuyết thôi. Mẹ không tin vào chất lượng vắc xin, nó lỗi thời so với thực tế, và nó không được bảo quản đúng yêu cầu. Thậm chí cách mà cô y tá tiêm cho con mũi phòng lao tiêm dưới da cũng không đúng, mẹ không phải là y tá đâu nhưng mẹ "soi" vẫn tốt, cô ấy tiêm chệch vào dưới da hoặc hợt mất ra ngoài, mất bao nhiêu thuốc, vào vai con được tí tẹo thôi, mãi nó mới mưng chút mủ, và "soi" thì "soi" vậy chứ chẳng để làm gì. Mẹ nghe mấy người y tế phường nói chuyện với nhau mà mẹ càng thêm ghét và lo lắng. Họ dạy nhau cách nói dối khi có đoàn kiểm tra thuốc tới như thế nào, họ nịnh mẹ tiêm cho con mũi thuốc ngoại thì sẽ tốt hơn ra sao, họ cầm một cái kéo kẹp bông tẩm cồn nhưng móng tay họ thì đen xì bẩn thỉu,... Mẹ cảm thấy những mũi thuốc ngoại tổng hợp không sốt làm khả năng kháng sốt của con bị kém vì không được tập dượt sốt từ nhỏ (chị Tôm đã từng được tiêm những mũi tổng hợp như vậy). Mẹ bất an khi nghe những tin chết do tiêm phòng trên báo. Mẹ hoang mang khi người nhà mình làm trong ngành y không hề cho con đi tiêm phòng với lý do: lúc ốm đã có thuốc, mà có ốm thì cũng toàn bệnh không nằm trong loại tiêm phòng,... Mẹ không hoàn toàn đồng ý vậy, nhưng rõ ràng không chỉ riêng mẹ, còn nhiều mẹ khác cũng lo lắng vô cùng khi đưa con đi tiêm. Chả biết đến thế hệ cháu của mẹ thì người ta cải tiến thế nào.......

Em Tít hay hóng chuyện, lần nào hóng chuyện cũng cười toe toét, hôm nay em hóng chuyện nhưng cứ than phiền mãi thôi, đang mếu lại cười đang cười lại mếu, rõ thương.... Mẹ nhớ hồi mẹ cho dì Diệp xem sảnh siêu âm của chị Tôm, lúc đó dì còn chưa chồng, dì kêu toáng lên là trông kinh lắm, không xem đâu. Cũng vậy, khi một ai đó chưa trong cảnh cho con đi tiêm phòng thì đọc những dòng này của mẹ sẽ thấy như luẩn quẩn, điên rồ, dở hơi, mất thời gian... Định post entry Em Tít than phiền, nhưng xem ra phải sửa thành Mẹ than phiền mới đúng!

8 thg 4, 2010

Hoa anh đào

Ngắm hoa anh đào trong nhà bác Hồng và bác Diệp, đẹp ghê người, mê tơi quá, không chịu nổi... Nhìn Tí Toét được tung trên vai bố, dưới bầu trời hoa anh đào, lại tưởng như Tít thối nhà mình sắp được đẩy xe nôi đi dạo dưới áng mây anh đào phớt hồng ấy. Nhìn Yu cắp cặp trên lưng, chân thì bước mà mặt thì ngó hoa anh đào rơi, mẹ thấy yêu quá, tưởng như Tôm sắp đi học lớp 1 rồi, và ngày khai giảng của Tôm cũng có hoa anh đào sáng hồng như mở ra một chân trời mới....

...Chả riêng gì mẹ mơ hão đâu nhé, bố vẫn bảo là "....bao giờ cả nhà đi Nhật với bố nhỉ?!!!", mấy năm vừa rồi bố đi công tác Nhật Bản nhiều, bố không hay chụp ảnh nhưng cũng có vài kiểu đủ cho mẹ xuýt xoa "ừ, có bao giờ cả nhà mình đi Nhật được cơ chứ?!!!"...
...Hoa anh đào không phải là thứ hoa để mình miêu tả cánh hoa, nhụy hoa, màu hoa, dáng hoa,... Anh đào ấn tượng vì nó khiến ta ngợp mình trong không gian và chạnh lòng nhìn thời gian... Nhất thời lúc này mẹ chả viết được gì hơn, chỉ cảm thấy xao xuyến và xao xuyến !!!!!!!!!!...




Cuối tháng 4 này bố cũng đi Nhật, nhưng lúc đó anh đào đã rụng hết, bố tiếc lắm vì hụt mất mùa hoa. Với bố, những chuyến công tác Nhật hết sức vất vả, mệt mỏi, vậy mà bố cũng bị lây người Nhật rồi nhé, cũng thèm hoa và tiếc hoa như ai, he he... Mẹ an ủi bố: Cả nhà mình đã thực hiện được 1/4 ước mơ rồi, gì thì cũng có 2/8 con mắt được ngắm hoa anh đào tận mắt, thế nào rồi cũng cả 8 con mắt được ngắm nghía tha hồ. Bố trêu mẹ là 10 con mắt chứ, hé hé... Ừ thì 10 mắt cũng được, miễn là được ngắm hoa ành đào 1 lần trong đời!

6 thg 4, 2010

Hoa susu

Mưa xuân có khác, dạo blog bác nào cũng thấy hoa là hoa, kém miếng khó chịu, mẹ con Tôm cũng ra sau vườn ngắm nghía, cơ mà rau cải thì bị chuột ăn hết, chỉ có vài bông susu mới nở!

...Hoa susu bé tí nhưng trông rất đáng yêu, giống như một ngôi sao nhỏ có màu nắng nhạt. Ở giữa ngôi sao nhỏ lại là một bông hoa nhỏ xíu hơn nữa - vốn là cái nhụy hoa:

Nụ susu thì tròn xinh như những chiếc cúc bọc vải! Susu vươn ra những cái "tay" mỏng manh xoắn tít, nếu mà biết vẽ cho vào mẫu thêu thì yêu phải biết!
Mẹ rất thích màu hoa pha lẫn tí xíu màu lá, ví dụ như hoa hồng trắng có những vệt xanh lá từ phía cuống đi lên, hoa lan có những gân xanh lá nhạt dần về phía đầu cánh, hoa susu có màu vàng nhạt và tia xanh nhạt,... Có cảm giác như hoa và lá hài hòa với nhau, vốn là của nhau và lúc nào cũng bên nhau!
Tôm vừa ngắm hoa vừa hát "tinkle... tinkle.... little star......":

Tôm rất khoái chí khi mẹ bảo trật tự nhé, để mẹ chụp người mẫu... kiến:
Chắc là hoa susu ngọt vị... susu nên kiến cứ đi ra rồi lại đi vào, tha thẩn loanh quanh suốt:
đi vào
đi ra

loanh quanh


Nếu susu không đậu quả thì mẹ sẽ đổ tại Tôm suốt ngày sờ sờ mó mó làm cho hoa bị đui! Ngày trước bà ngoại của mẹ cũng bảo mẹ như thế mà!
Bác hàng xóm bảo là susu nhà mày mà đậu quả thì tao đi đầu xuống đất! Ặc, sao thế bác? Thì mày trồng có một thùng đất, giàn rộng thì không, nó ra ngọn đã là tốt, thử xem có được một bữa ngọn susu xào hay không?... Thật thế thì chán nhỉ! Thôi không sao Tôm ạ, chừng nào hưởng thụ được thì bọn mình cứ say sưa, không hưởng thụ vật chất thì hưởng thụ tinh thần vậy, he he...

3 thg 4, 2010

Hoa đá

Vườn nhà Tôm chả có cây hoa nào, mẹ trồng đi trồng lại cây asagao mà nó chả lên, cái cây tưởng như là mọc hoang mọc dại dễ như không ấy, chỉ có vài cây hoa đá thì không chăm không tưới gì nó cũng mọc. Hôm rồi mẹ quyết tâm thay đổi tí, trồng ít hoa cho Tôm ngắm chơi, sờ đến chậu hoa đá thấy nó bị giăng đầy màng nhện, đến là tội! Trong mưa xuân, hoa đá bị mất đi cái phấn trắng bạc màu đá, nhưng những giọt sương xuân đọng trên màng nhện làm cho mẹ có cảm giác về thời gian thật rõ ràng...

Nhớ thời sinh viên, có một quãng thời gian mệt mỏi, mẹ không buồn trồng hoa nữa (thường thì đi đâu là trồng hoa ở đó, trồng nhiều nữa là khác), cây nào cũng chết ngoéo hết cả, chỉ có cây hoa đá tự mình sinh sôi nảy nở và lẳng lặng khoe cái vẻ đẹp bình dị mà vẫn lạ mắt của mình. Nó vốn chỉ là những chiếc lá xếp tròn một cách tình cờ mà thành hình bông hoa. Cái màu xanh đá của nó phải để tự nhiên, thấm sương và nắng nhạt, thì mới thành. Chắc nó ưa lặng lẽ. Chăm bón nhiều nó tốt cây, các lá mọc cách nhau không xếp tròn hình hoa, phấn trắng cũng bay đi mất, thế chẳng đẹp nữa. Lá từ "bông hoa to" rụng xuống đất lại tự mọc lên những "bông hoa nhỏ", mọc dễ như loài bỏng, vậy mà có khi trồng mãi nó cũng không lên, thật khó hiểu! Mỗi sớm thức dậy, hít thở không khí sớm mai thồi vào từ cánh đồng phía sau nhà, và nghĩ ngợi lặng lẽ bên khóm hoa đá, càng cô đơn lại càng muốn gắng gỏi hơn để vượt qua chuỗi ngày trống chếnh...
Tháng ngày đó đã qua lâu rồi, giờ thì sự gắng gỏi của gia đình mình chả mông lung mơ hồ đến thế, nó rõ ràng như là: chủ nhật này cho Tôm đi đâu chơi, tháng này sẽ hết bao nhiêu tiền điện, năm nay có tiết kiệm thêm tí nào không, mấy năm nữa thì có việc, bao nhiêu lâu nữa thì có nhà,... Không thể chỉ hít khí trời với ngắm hoa đá mà vượt qua được những cái cần cố gắng đó! Hi hi... Nhưng mình vẫn dành riêng một góc xinh xinh cho hoa đá Tôm nhé!