Tít đầy cữ. Bố mua một con gà về chén. Còn thắp hương thì bố mua cam. Chị Tôm thắc mắc: "Sao lại mua cam, bà ngoại thích ăn na mà?". Bà ngoại nào thích chứ, Tôm thích ăn na thì có! Bố bắc ghế cắm hương, Tôm cũng trèo lên theo, tay chắp vào khấn, mẹ mớm lời Tôm nói lại nguyên xi: "Con xin bà ngoại phù hộ cho em Tít mạnh khỏe, hay ăn chóng nhớn,....!!!".
Người xưa đặt ra những mốc ấy hẳn có lý do gì đó. Đúng ngày đầy cữ Tít thức chơi cả đêm (giống hôm đầy tháng), cả đêm đòi trườn đòi lật mà có lật được đâu. Tít trườn ngửa rất buồn cười, co chân lên đạp xuống đệm, ưỡn người lên cho dễ di chuyển và đầu ngửa ra theo hướng muốn trườn tới. Mẹ vừa buồn cười vừa thương! Trườn với lẫy tưởng như là bản năng, cơ mà cái bản năng ấy có nhẹ nhàng gì đâu, phải cố gắng đỏ mặt đỏ mũi, vặn vẹo chân tay, uốn éo người ngợm, thở hổn hà hổn hển đôi lúc rặn è è ra,... Con người cả đời cố gắng, cố gắng cả cái tưởng như hiển nhiên là có sẵn rồi! Ngày trước mẹ nhìn thấy chị Tôm lần đầu lẫy được, mẹ thương phát khóc, giúp chị ấy một tay thì chị ấy không nghe, từ nhỏ chị ấy đã thích tự làm rồi. Tít thì ỉ lại chút, giờ trườn giỏi rồi thì khéo mà chả chịu tập lẫy nữa, cả ngày trườn thôi, mẹ cứ phải canh chừng không thì rơi đầu khỏi giường hoặc là cụng đầu vào thành giường, vào bờ tường rồi khóc óe lên. Ai đời lại trườn ngửa cơ chứ, kiểu này này:
Được cái tình củm và đáng yêu lắm, dễ thương dễ thương...:
Tít rất yêu chị Tôm, thoáng thấy chị lại với mình là cười ngay, chị làm trò thì Tít cười căng không phanh luôn:
Tít được khoảng hơn 7kg rồi, lúc 2 tháng rưỡi thì được 6,8 kg. Mẹ bảo đi mượn cái cân để cân giống hồi cân chị Tôm, vẫn còn cái làn hồng và cái áo hoa văn hồng ấy, cơ mà thử thì thấy áo chật, và cân thì không mượn được. Nếu chụp chắc trông Tít cũng giống chị Tôm ngày nhỏ thế này này, khi ấy chị Tôm cũng 7kg:
Mẹ không cần Tít béo ự thêm nữa, Tít rầy rà phiền hà mẹ bao nhiêu cũng được, mẹ chỉ mong Tít đừng thiếu canxi, cùng lúc béo như bố Hà và lùn như mẹ thì xấu tướng lắm! Giờ trông Tít đã chỗ nào cũng tròn tròn hết cả rồi:
Đầy cữ rồi đỡ được khoản kiêng khem (mà thật tình mẹ cũng không kiêng khem mấy). Thể nào mẹ cũng tha lôi Tít đi chơi với chị Tôm, lang thang khắp nơi khắp nơi, he he...





