25 thg 5, 2010

Đồ chơi đầu tiên



Hôm qua lần đầu tiên mẹ địu Tít đi chơi. Cảm ơn dì Dương đã mua quà cho Tít nhá! Nhờ có cái địu này mà mẹ tong tẩy khắp Big C ngắm nghía no nê, nhất là ngắm đồ may từ vải cara, ngắm thôi, chả mua gì, và luôn nghĩ tới việc Tít chưa có món đồ chơi nào...

Dì Dương ơi! Cái địu vừa vặn lắm:


Mẹ đứng khá lâu ở chỗ người ta bán đồ "mài răng" cho bé. Cô Hương thấy mẹ lần chần thì nghĩ mẹ tiếc tiền, thế là cô bảo để cô mua. Thật ra mẹ đã xin xỏ món quà này rồi, chỉ chờ bố mang về thôi, hi hi... nên mẹ không định mua. Nhưng cô Hương cứ đòi tặng bằng được, mẹ đành chọn cho Tít một cái xúc sắc nhỏ có ba màu cơ bản, không ngờ là cái đồ chơi đơn giản này lại hấp dẫn chi Tôm đến thế, chị ấy "cướp trên giàn mướp" luôn:


Tít đang chơi vui cứ ngó ra ngơ ngác đến tội:

Cái chị này bi giờ thất thường lắm, lúc ngoan ngoãn tự nguyện, lúc bướng bỉnh choảng cho cũng không nghe, để mẹ làm cho Tít cái khác nhé - anh chàng "đầu to đít bé" của mẹ! Sau vụ khâu thất bại hai em mút mát, mẹ hơi chờn tay, lần này chọn một mẫu đồ chơi đơn giản cực kỳ và cũng hợp cực kỳ với Tít, he he...: Một quả bóng vải! Sớm nay Tít vờn bóng mệt nhoài, mút mát dầm dề, chán chê thì lăn quay ra ngủ. Mẹ sạc xong pin cho máy ảnh thì Tít đã say sưa rồi!
Chị Tôm lại mon men thỏ thẻ giọng cáo già thơ ngây: Mẹ ơi! Mẹ khâu cho em Tít quả bóng to hơn mẹ nhé, con chỉ cần quả bóng nhỏ này thôi! ... Ối giời ạ, mẹ nghe cái điệu này của chị ấy mà vừa tức cái tính tham lam, lại vừa buồn cười không nhịn nổi!



Nhìn cái mặt giả nai này kể cũng khó từ chối nhỉ, nhưng đây là món đồ chơi đầu tiên của Tít, mẹ không đổi chác lằng nhằng đâu nhé! Để mẹ tính sau...

-----------------------------------------------

...Tít dậy rồi, chị Tôm vẫn lanh chanh quả bóng với em, nhưng lần này Tít đã biết đòi lại nhé, he he... kể ra có "va chạm" cũng có khôn hơn nhỉ :P





24 thg 5, 2010

Thu hoạch và xuống giống

Bọn mình chờ mãi mới được một bữa rau ngót, sao năm nay mẹ trồng trọt thất bát thế không biết?! Hôm nào thấy mẹ vặt rau Tôm cũng hỏi: "Mẹ ơi rau mua hay là rau trồng?". Nghe mà sốt cả ruột! Là vì mẹ luôn phải trả lời: "Rau mua con ạ, toàn thuốc sâu thôi, con đừng có sờ vào!". Hôm nay thì...:
Háo hức:




Sung sướng:


Véo von:
"Chị Mít lớn, chị Mít vặt sau thuốc sâu, Tôm bé Tôm vặt sau trồng. Rau trồng thì sạch sẽ..." Cái mồm Tôm cứ leo lẻo như thế, bố Hà bảo Tôm "lý thuyết giống mẹ" :P



Cắt xong rau ngót thấy "vườn" trống hươ trống hoác, mẹ đã gieo hạt từ tuần trước mà lúc thì mưa xối, lúc thì nắng gắt, mầm cây vừa mọc đã ẹo luôn. Chỉ có mấy mầm mùng tơi còn trụ vững. Cũng tại mẹ không che chắn cẩn thận. Lại phải gieo hạt lại! :( Mà chắc mẹ chỉ trồng được cái thứ rau dễ mọc nhất: rau dền. Thiên hạ ăn sắp hết mùa rau rồi, giờ mẹ mới xuống giống.


Nhắc tới từ "xuống giống" lại nhớ bố kể chuyện lần đầu tiên dịch thuật cái từ này, bố tra nghĩa thấy nó bảo là ngày gieo hạt đầu tiên của mùa, cứ loay hoay chả biết lựa chọn từ thế nào cho ngắn gọn, cứ để một đoạn dài ngoằng như thế vào bản dịch, tới khi xem thời sự mới ồ lên, hóa ra nó là cái từ nghe hơi buồn cười này. Hôm nay bố lại đi công tác rồi, nhắc nhiều bố sẽ sốt ruột đấy, thôi bọn mình đi vầy đất cho vui nhé!

22 thg 5, 2010

Tròn 4 tháng

Tít tròn 4 tháng, mẹ định không làm được quà gì cho Tít thì chụp cho Tít bộ ảnh yêu yêu nhưng dạo này nóng bức khó chịu, mẹ chỉ mải tắm táp cho hai chị em, dụ khị uống nhiều nước, và loay xoay với việc chị Tôm học này học nọ, thế là mệt phừ rồi, nên mẹ lại "bỏ qua" các dự định tốt đẹp ấy sang một bên. Bố bảo sinh nhật 4 tháng của Tít bọn mình đi... Bảo tàng Dân tộc học chơi, he he... Tít thì béo gì trò này nhỉ, bố mẹ với chị Tôm ham chơi thì có!

Bọn mình gọi nhau dậy từ sớm để tắm táp và phơi nắng cho dễ chịu rồi chuẩn bị đi chơi. Thật là háo hức, chưa có chuyến picnic ngoài trời nào gồm đầy đủ 4 thành viên cả. Tít thì chả cảm giác gì, một ngày như mọi ngày, vẫn chả có gì sung sướng hơn là mút tay:


Bố loay hoay buộc cái quạt con cóc của chị Tôm vào xe đẩy cho Tít mát:



Chị Tôm hăm hở đẩy xe ké:



Mẹ bảo chị ấy mặc cái áo có hoa văn dân tộc cho hợp tình hợp cảnh, nhưng bố bảo váy vó nóng bức, mặc quần áo thoáng mát còn chạy nhảy, và bộ tím này là chị ấy tự chọn, áo của cô "Roma mắt to" tặng (theo lời của chị ấy thì "Cô Roma không xinh bằng cô Buloong nhưng cô Roma mắt to thì cũng đẹp!"), còn quần là thửa lại của em Ngọc Minh. Cái vụ chọn quần áo hợp màu này thì mẹ phải cảm ơn mấy trò baby game online của chị ấy! :d

Nhanh thật í, mới hồi nào chị Tôm (2 tháng rưỡi) đi siêu thị lần đầu tiên với bố mẹ này:

Nhớ lần đầu cùng bố vào Bảo tàng Dân tộc học, cả bố và mẹ đều nháy nhau khi nhìn thấy một cặp vợ chồng đưa hai con vào đó chơi, người dắt con, người đủn xe đẩy, cái nháy mắt có đại ý là trông họ hạnh phúc chưa kìa! Bố còn bảo sau này mình cũng đưa con mình đi chơi như thế! He he... vậy mà đến lượt mình thì bố mẹ chỉ thấy mệt phừ thừ lừ thôi! :P Lúc bắt đầu vào bảo tàng thì còn tươi tỉnh thế này này:

Được một lúc thì lôi nhau ra ngoài cho dễ thở, alo chia sẻ với cô Phương cô Thủy cho đỡ nhọc người! :D


Thêm một lúc nữa thì Tít đòi lẫy trong xe đẩy, mà có cho lẫy Tít lại đòi xoay 360 độ cho mà xem, thế nên bế Tít cho nhanh. Bế thì hơi ấp hơi người, nóng chảy mỡ ra, nhưng được cái ngó nghiêng rất thích, Tít thích ngó nghiêng lắm rồi, nghe chừng còn tò mò tinh quái hơn chị Tôm nữa, hồi bằng Tít thì chị Tôm ngơ ngơ lắm! Mẹ hầu Tít còn bố thì hầu chị Tôm. Hầu chị ấy đi lên:

Hầu chị ấy đi xuống:

Hầu chị ấy chạy tới chạy lui, ngó nghiêng, sờ mó, hỏi han, đủ thứ....

Rồi hầu mệt quá bố thả cho 3 mẹ con thích làm gì thì làm, bố ngồi một chỗ... nhắn tin pặp pặp!!! :D
Trông vậy thôi mà bố soi mẹ ác lắm, nhắc nhở mẹ tập trung vào chuyên môn bế Tít, xíu nữa mẹ bị tịch thu máy ảnh, mẹ phải chụp lén cái ảnh này đấy:

Gì thì người ta cũng là nhân vật chính của ngày mà nhỉ, mấy người lấy cớ sinh nhật 4 tháng của người ta để đi chơi mà không chụp cho người ta lấy một kiểu kỷ niệm. Nghe mẹ phàn nàn cũng tội hay sao mà bố miễn cưỡng chụp cho bọn mình một kiểu, bố lười chụp ảnh lắm! Nhà rông có cái nóc rõ đẹp mà bố chụp xém mất nóc, may còn thấy hai đứa mình này:
Chúc mừng sinh nhật 4 tháng nhé, chúc cho cái răng mau nhú để Tít đỡ tối ngày dớt dãi lèm nhèm, chúc cho cái tay thêm khỏe để không chỉ lẫy, không chỉ xoay 360độ mà còn trườn khắp nơi vồ lấy cái gì mình thích, chúc cho canxi thêm nhiều để tóc mọc xanh mướt chỗ hói, chúc cho giấc ngủ sâu để không vòi mẹ bế tối ngày nữa....

Tìm được một ít ảnh cũ, vui quá!

Hôm qua mẹ lang thang thế nào mà tìm lại được một ít ảnh của Tôm ngày nhỏ, vui quá là vui, trong đó có cái slide này, chụp hồi Tôm mới biết đi:








Mẹ nhớ hôm đó bọn mình chờ bạn Tít nhà mẹ Kidz đi chơi cùng, rồi bạn Tít lỡ hẹn, bọn mình quyết định đi thăm Khổng Tử ngay gần nhà. Cái váy len mà bác Dã Quỳ khen vốn không phải là cái váy mà là cái poncho, nhưng tự dưng nắng lên to quá, quàng vào thì nóng nên mẹ hạ nó xuống dưới :D Lại một kiểu 2 in 1 của mẹ lười ấy mà, hi hi...



Mẹ buồn cười nhất quả đi té ngang tạt ngửa của Tôm, đi chưa vững nhưng rất háo hức, lao phăm phăm và tạt hết sang bên này bên kia làm người đi đường phải dạt sang hai bên nhường đường cho Tôm :))

18 thg 5, 2010

Giầy múa

Mẹ nhờ cô Lan mua giầy múa cho Tôm, nhưng lần nào cô mang đến cũng có mẹ khác năn nỉ lấy trước, thành ra quá 3 buổi tập mà Tôm vẫn chưa có giầy. Bố đi vắng, mẹ bận ôm em, không tiện đi xa mua giầy cho Tôm, lẽ ra cứ kệ khi nào bố về bố mua, nhưng đột xuất có vụ quay hình, thế là mẹ vắt chân lên cổ mà khâu cho Tôm đôi giầy.
Buổi tập thứ 4 Tôm ngoan khác thường, tươi cười nhí nhố, dễ thương dễ thương... Mỗi tội... chân đất mắt toét:
Mẹ từng khâu hỏng một đôi giầy cho Tôm rồi, nên lần này chỉ cần biết ang áng cách làm, còn đâu mẹ chú ý vào kích cỡ thật của bàn chân Tôm:

...Mẹ ơi con buồn (buồn cười!)! :)) ...Ừ mẹ vẽ sắp xong rồi!


Tôm nghe chừng nóng ruột lắm, theo dõi từng bước, mỗi bước mẹ làm Tôm đều hỏi một mớ câu hỏi lằng nhằng, nhưng mẹ vội khâu cho nhanh nên chỉ ừ à cho qua:

Mới chỉ được nửa công đoạn đồng chí ấy đã muốn thò chân vào, ừ thì thử xem sao, mẹ mải khâu quên cả thử vào chân con, nhỡ mà nó chật chắc ngồi đấy khóc:


May quá, rất vừa! Trông Tôm này, te tua từ đầu tới chân, sướng nhỉ!!! Con chờ mẹ tí nhé, mẹ sắp xong tới nơi rồi:


Đã xong một em, ai dà, mũi khâu ẩu quá, nhưng không nhanh thì Tôm không ngủ trưa, không ngủ trưa thì không vui tươi đi quay hình buổi chiều được...


Ồ dê.....! :D Tròn 2 tiếng 30 phút. Xong rồi nhé....đi ngủ mau....không, con phải bỏ giầy ra, giầy đấy chỉ để múa thôi........ Mẹ ơi giống như là đi tất mẹ nhở?! .......Ừ nhưng không phải là tất, bỏ ra nhé!......Bỏ tạm mẹ nhé!.....Ừ, tạm thôi, chiều lại đi vào ngay!......



Mẹ bảo cô Lan là Tôm mới vào học, múa chưa đẹp, nên không dám ngồi vào lớp quay hình, sợ xấu đội hình đội ngũ.... Cô Linh Oliu nhanh mồm nhanh miệng bảo chả sao đâu, không quay chân tay thì quay mặt mũi... :)) Cô Lan cũng gật gù: Chỉ cần xinh là được rồi! :)... he he... tức là chả ai quay đến cái giầy múa của Tôm đâu, nhưng không có nó thì chả dám bê cái mặt xinh vào lớp ấy chứ! :P

Thế là đôi giày múa - niềm mong mỏi từ buổi tập đầu tiên - đã cùng Tôm tự tin bước vào lớp học múa trong giờ quay hình để lên kênh... INFORTV!

17 thg 5, 2010

Tôm đi học múa - buổi thứ 3

Bố đi công tác nên không tranh phần đưa Tôm đi học với mẹ. Mẹ háo hức hơn cả Tôm. Mẹ muốn xem con gái tiến bộ thế nào ở buổi tập thứ 3...
Buổi sáng mẹ dạy thêm, Tôm không loanh quanh bàn học sinh của mẹ và cướp hộp bút để ngắm chơi như mọi khi. Tôm lượn qua lượn lại, rồi nếu anh chị nào nhìn Tôm thì Tôm bắt đầu thể hiện động tác uốn tôm và chờ đợi... lời khen. Nhìn cái điệu bộ đó của Tôm thấy ghét!!! Ai thấy chướng cũng phải khen một câu vì... buồn cười quá! Mẹ cứ phải xua Tôm vào phòng trong cho Tôm bớt phổng mũi! :D
Buổi trưa mẹ nấu cơm vội vàng, cho Tôm ăn vội vàng, hò Tôm ngủ vội vàng, và mẹ thì không kịp ngủ.
Ép Tôm ngủ nhanh đã khó, gọi được Tôm dậy càng khó hơn, mẹ bắt đầu bực mình và Tôm thì cũng hơi khó chịu... Thường thì đến lớp mẹ mới thay váy tập cho Tôm, nhưng sẽ đứng chờ Sansan ở cổng trường, lúc vào e rằng sẽ muộn học, mẹ đành thay váy cho Tôm ngay trên taxi, rập rình xiêu vẹo, cả hai mẹ con đều nhăn mặt mũi... Em Tít là người khó chịu nhất, em chưa quen đi xe, và vặt vẹo trên đùi mẹ vì tay mẹ bỏ ra chỗ chị Tôm hết rồi!
Vào lớp ai cũng bảo sao muộn thế, hóa ra bố Hà nghe nhầm, cô giáo dặn dò tuần sau mới đổi giờ học, thế này là muộn học của Tôm mất nửa tiếng rồi, thêm 10 phút chờ bạn, thế là Tôm chỉ còn 20 phút để học, mẹ ngán ra mặt, thiếu mỗi câu cửa miệng "Ối giời ơi!". Mẹ chả nói chả rằng đẩy Tôm vào lớp, mẹ thật là...
Kết quả của toàn bộ sự chuẩn bị không chút tâm lý, không chút dẫn nhập cho hoạt động nghệ thuật (múa), không chút thảnh thơi dễ thương, không chút chu đáo của mẹ,... là: Tôm đứng im 20 phút!

(Entry có thể kết thúc ở đây: Buổi học múa thứ 3, Tôm đứng im 20 phút, không có hình lưu lại, chấm hết!)
............................................

...Thế là thôi, cục pin sạc đầy vô nghĩa, máy ảnh chạy qua chạy lại chẳng để làm gì. Mẹ ngớ ngẩn bực mình với Tôm, muốn về đến nhà tẩn cho Tôm một trận, ngớ ngẩn nữa là mẹ tẩn thật chứ không đùa!!! Ai dà....là vì mẹ không mong Tôm múa đẹp, mẹ chỉ thích nhìn Tôm múa đẹp thôi chứ không mong mỏi điều đó, cái mẹ cần là sự hòa đồng của con với tập thể! Nhưng Tôm có lý của Tôm, Tôm thích sự thoải mái!
...Tại sao con không múa? ...Tại con buồn!....Tại sao con buồn?....Con không biết!
...Cái đứa con gái dễ thương của mình càng lớn nó càng giống mình phát ghét! Nó cảm xúc và ngẫu hứng, nghệ sĩ nửa mùa, không nề nếp, tự do vô lối,không có kỷ luật gì cả...!!!!!!!!!!
....Đêm đi ngủ, mẹ thủ thỉ với Tít, đủ để Tôm nghe thấy: Tít ơi! mẹ thương Tít lắm, hôm nay Tít đi taxi mệt ơi là mệt, lắc lư cái bụng này, chớ cả ra này, mẹ không ôm Tít này, mẹ thay váy cho chị Tôm, mẹ không chịu ôm Tít nhẹ nhàng này, Tít khó chịu mà không được ti ti này, vì ở đó đông người lắm, ngày mai mẹ cứ vạch ra cho Tít ti nhá, sợ gì chứ nhỉ, ti một tí dễ chịu ngay... Ngày mai mẹ bảo chị Tôm múa cho Tít xem nhé, hôm nay chị Tôm không chịu múa cho Tít xem, buồn nhỉ Tít nhỉ, mình mệt ơi là mệt để đến xem chị múa mà chị lại đứng im.... (mẹ liếc mắt nhìn trộm chị Tôm, chị Tôm đang chăm chú nghe, nhìn lé lên trần nhà mắt chớp chớp nghĩ ngợi...), chắc là chị Tôm không thương mẹ, không thương Tít rồi, buồn quá Tít nhỉ...
Thế là chị Tôm òa lên khóc! hu hu... Mẹ vừa mừng hả dạ lại vừa thương quá là thương... Đúng là đồ con nít, nó làm mình cải lương cải mùa chập cheng theo nó... Nhưng mẹ vẫn nghiêm mặt hỏi: thế mai chị Tôm có múa không thì bảo nào? Chị Tôm mếu máo :"Có....!". Ai dà... mẹ vẫn tự nhủ, mình không nên quá tin vào cái con nhí nhố thất thường này!