28 thg 9, 2010

Picnic cùng Piglet

Bỏ qua nhiều dưa không buôn và nhiều than không bán, hôm nay tạm gác 2M mệt mỏi sang bên, mẹ post một ít hình Tôm đi picnic cùng các bạn trong lớp Piglet nhé!

...Các con ơi không được sờ vào hoa nhé, chỉ nhìn thôi:
...Chúng mình rồng rắn lên mây nào:


Ra nắng một tí cho đỡ còi xương:

Tiếp nhiên liệu:


Giải quyết đầu ra:



Ôi sao bạn lại khóc nhè thế:

Các kiểu túm áo:
Thăm cụ rùa:
Qua cầu ngắm.... công an:


Chắc phải thiết kế thêm cái đuôi sam cho đồng phục:


Ngoài đường có gì mà đông vui ồn ào thế:

Ôi đau đầu với cái bạn này quá, cứ túm áo người ta ngay cả lúc nghỉ ngơi:


Bạn đừng có mà nắm tay Hà Anh (Tôm), bạn ấy khóc thì sao, bạn ấy không thích người lạ, chỉ có 3 đứa tớ thân nhau thôi:


Phương Linh xắn ống lợn lên rồi, ghê quá, Hà Anh túm vội tay bạn cho nó "lành", kẻo lại có chiến sự:

Mẹ ơi con thích đi Hồ Gươm, Hồ Gươm đâu hả mẹ?



Về mau, đang tắc đường:



Từ từ rồi cũng được lên xe mà:

Tít buồn ngủ lắm rồi nhưng vẫn hóng hớt:


Bác bảo vệ giúp một tay:




Thôi mẹ mệt phừ rồi!!!!!!!!!

11 thg 9, 2010

Mẹ của em ở trường...

Mẹ quen nghĩ mẹ là cô giáo của con, và thật là ích kỷ, mẹ vẫn chưa quen cô giáo của con là "mẹ của em ở trường"!

Cô giáo của con còn trẻ, sự nhiệt tình của người trẻ không thể nào thay thế sự nhạy cảm của một người mẹ, tất nhiên rồi! Vì thế mà lẽ ra để con cho cô dỗ dành thì mẹ lại xông vào kéo con ra một chỗ xót xa, lẽ ra để cô chăm con ăn uống thì mẹ lại gắng nhồi cho con thật nhiều ngay từ bữa sáng ở nhà, nhỡ mà lên lớp con không ăn con lại lả ra đấy, lẽ ra .... và lẽ ra.... đủ thứ! Như thế không phải là tốt cho con. Con đi học sẽ có thêm cô và bạn bè, còn mẹ lại thiếu vắng đi nhiều quá thể!!!!!!!!! Cô Mai nói đúng, mẹ phải gắng quen với việc con đi học, gắng nhiều hơn cả sự cố gắng của con!

Sau vài buổi học, mẹ hỏi con có thích cô giáo ở trường không, con trả lời thản nhiên: Con (cảm thấy) bình thường! Có mỗi một cô tóc xoăn! (Hí hí... hóa ra con thích cô giáo tóc xoăn). Mà con khéo thích thật đấy, vì cô ấy là cô chủ trường:


Cảm ơn cô thật nhiều vì cô đã thân thiện với con như người bạn!
:x

10 thg 9, 2010

Bánh... cacao

Hôm nay mẹ nhờ dì Dương đi đón Tôm, thế mà chị ấy giận phát khóc, chị ấy thắc mắc: Sao mẹ không đi đón con? Dì bịa: Mẹ còn bận làm bánh sinh nhật! (Mấy hôm nay chị ấy tự dưng đòi làm "bánh thổi nến" - từ của chị ấy) Thế là chị ấy mới nguôi...
Dì bịa may nhé, về nhà có bánh gato thật, nếu không chị ấy sẽ chuyển từ giận mẹ sang giận dì cho mà xem. Mẹ bảo nhân dịp Tôm ngoan chịu ngủ lại trường buổi đầu tiên, mẹ làm bánh tặng Tôm, thích nhé! Chị Tôm thích thật, nhưng vẫn chê là không có kem và nến, chị ấy gọi là bánh cacao:


Cách làm cái bánh này không khó lắm. Mẹ không đi đâu mua được bột nở, nên nhặt tạm gói bột trộn sẵn ở siêu thị, về chỉ đập trứng sữa vào oánh đều là xong. Khi nướng thì nhớ thực lòng hồi hộp hai điều: hồi hộp xem mẻ bánh đầu tiên có thành công không, hồi hộp xem con gái về có sưng mắt lên không hay là kể chuyện cười. Đặc biệt phải bật nhiệt độ lên thật cao để đủ... cháy ở trên và không chín ở dưới! :D Ha ha... lộ hàng rồi, xí hổ quá.... Bánh cacao - thực tình nó là một cái bánh bị cháy!
Tất nhiên mẹ không vừa ý cái bánh cacao này rồi, nhưng mẹ vui lắm lắm, là vì chị Tôm chịu ngủ lại trường (buổi đầu tiên ngủ lại trường, sau nửa tháng bố mẹ và cả em Tít nữa mệt mỏi đi đi lại lại dụ khị chị ấy), còn vì chị ấy lựa phần nào ăn được của bánh mà chén ngon lành. Vừa ăn chị ấy vừa kể câu chuyện hay nhất trong ngày (khéo là chuyện hay nhất trong nửa tháng qua):
...Mẹ ơi, hôm nay con thích cả bạn Bông nữa, lúc đi vệ sinh bạn ấy hỏi con bạn đi tè hay đi ị, con bảo là con đi tè, bạn ấy cười với con, con cũng cười với bạn ấy, hí hí....

9 thg 9, 2010

Ngày khai giảng đầu tiên

Chị Tôm nhập ngũ ngày 23/08/20110 và kể từ hôm đó thì tuần chay nào cũng chan nước mắt, ai dà... cả mẹ và em Tít đều mệt với chị ấy lắm, nhưng thôi bọn mình sẽ không bán than ở đây. Hôm nay là ngày khai giảng đầu tiên của chị ấy, bố không ở gần mà đi cùng chị, hẳn là nhớ chị nhiều nên chốc nhát lại điện thoại.
Từ đêm hôm qua chị ấy đã thử bộ đồng phục và muốn mặc nó đi ngủ luôn. Dì Dương trêu chị ấy trông giống như là cây chuối, thế là chị ấy giận, chị ấy hỏi mẹ nếu muốn giống cây mít thì mặc đồng phục màu gì, hi hi... mẹ chịu! Chị ấy luôn là người đến trường muộn nhất vì không chịu đựng được bữa ăn sáng ở trường cũng như thời gian chết từ bữa sáng ở trường tới giờ học đầu tiên. Thế nhưng hôm nay chị ấy lại là người tới sớm nhất buổi khai giảng, được các cô gọi bằng biệt hiệu danh dự 'Đại biểu sớm nhất của ngày lễ"! Tất nhiên em Tít cũng thơm lây (càng lớn em càng quấn mẹ, không thể nào gửi em cho ai, đành phải theo chị tới lễ khai giảng, dù mẹ biết sẽ ngột ngạt và ầm ĩ!), em Tít cũng là đại biểu đặc biệt nhất của ngày lễ khai giảng này:


Chị Tôm múa đẹp nhưng lại không chịu luyện tập nửa tháng qua, thế nên chị không được biểu diễn văn nghệ trong ngày khai giảng, thế nhưng cô giáo rất tâm lý, vẫn mặc váy múa cho chị ấy, từ lúc thay váy, chị ấy hạnh phúc ra mặt. Đây là bạn Phương Linh, có vẻ như là cô bạn thần tượng của chị ấy, về nhà tối ngày chị ấy nhắc tên. Phương Linh nhanh nhảu, chan hòa, khỏe khoắn, xinh xắn, ngoan ngoãn, thông minh,... mẹ cũng thích chị bạn này! Chị Tôm đề nghị mẹ chụp ảnh cho chị ấy với Phương Linh, còn cả lớp thì người khóc, người mếu, người mệt lừ (vì nóng ngốt với ồn ào) đã nhào lên lớp hết rồi!

Mẹ nhớ ngày khai giảng đầu tiên của mẹ chỉ có mỗi cái áo trắng cổ sen tay bồng là còn ấn tượng mãi.... Nhưng chị Tôm thì khác, chị ấy "phát rồ" với bóng bay và mấy thứ quả bông nilon chóe lóe của mấy em nhỏ cổ vũ các anh chị múa hát, tan lễ nó mới là của chị ấy:


Em Tít tội nghiệp kinh người vì muốn đứng gần quạt cho thoáng thở thì đồng nghĩa với việc nhìn mông đít của các bậc phụ huynh đang nhiệt tình chụp ảnh cho con. Bù lại, lúc chị Tôm lên lớp, em một mình một sân trường thênh thang để chơi, chơi cho đã, chơi cho tới khi chị Tôm khóc mếu thì bọn mình cho chị ấy cùng về!



Thật bất ngờ là sau giờ học sáng chị ấy đồng ý với cô giáo ở lại ăn trưa. Mẹ chờ đói hoa cả mắt! Chị ấy ăn chậm nhất lớp. Khi cô dẫn xuống, chị ấy véo von dọc cầu thang, nhìn thấy mẹ chị ấy nói liền một mạch rất rõ ràng, tự tin, tươi tắn và tràn đầy hạnh phúc:
- Mẹ biết không, hôm nay con học ngoan lắm, con không khóc tí nào, con ăn hết bát cơm, con không ăn canh nhưng con uống nhiều nước lọc!
- Thế à????!!!!!!!!!!! Thế hay là con ngủ trưa với các bạn luôn đi, ngủ dậy mẹ đón!
Lần này chị ấy trả lời con rõ ràng rành mạch hơn cả lúc nãy:
- Không! Con không thích! Con chưa quen! Con thích ngủ với mẹ!
...Buổi chiều chị ấy thích đến trường nhưng thôi mẹ sẽ không kể tiếp, ngày lễ khai giảng dừng lại ở chỗ này là trọn vẹn vui, sang đoạn khác lại là than kíp lê, than củi, than cám, than tổ ong,...

Ngày hôm nay là ngày khai giảng đầu tiên của chị Tôm, chị ấy sẽ nhớ gì nhỉ, có nhớ những thứ mẹ vừa viết lại ở đây không nhỉ... Mẹ thì mẹ sẽ nhớ mãi cái giọng rừ đời này của chị ấy:... Mẹ ơi! hôm nay khai giảng xong con được học tiếng Anh đấy! Cô giáo cũng búi tóc, đeo kính. Nhưng... cô ấy xinh hơn mẹ!.... Nhưng... (liếc sang nhìn mẹ nghe chừng như nghĩ là mình nhỡ mồm) cả mẹ và cô ấy đều xinh!.... Cô giáo dạy chán lắm, cô giáo không nhìn con (mặt tỏ ra thất vọng), cô chỉ nhìn các bạn thôi (!!!)... Con thích mỗi câu Good bye! Good bye là chào đi về đấy mẹ ạ! (khuôn mặt sáng láng như vừa ngộ ra một sự giải thoát cao vời!!!!!!!!i)........

21 thg 8, 2010

Dự báo thời tiết

Mỗi khi có dự báo thời tiết bọn mình thường hay nói "thông báo còn sai nữa là dự báo", hay "im nào, để xem dự báo thời tiết ngày... hôm qua", hi hi... Thật không đáng tin bằng mấy cái đài dự báo nhà mình nhỉ, nhất là dự báo trời mưa!
Nếu mẹ tự dưng lục sục tìm tăm bông ngoáy tai và miệng thì u u chả nói năng được câu gì vì ngậm nước muối, thì có nghĩa là nửa buổi nữa trời sẽ mưa hay gió lạnh. Dự báo thời tiết của mẹ vừa chuẩn vừa báo xa, có điều chả dễ thương tẹo nào, thậm chí còn kèm theo cạu cọ cáu ghắt! (Không có hình minh họa nhỉ!).
Nếu em Tít phun mưa thì khoảng nửa buổi nữa là mưa:



Nếu bố Hà và Tôm tự dưng chăm chỉ khác thường, chân tay hoạt động liên hồi, mồ hôi mồ kê nhễ nhại,... thì chỉ tí tẹo nữa là mưa, mà không khéo là mưa ngay lập tức:


!

13 thg 8, 2010

Thương nhớ đồng quê...

Lẽ ra cả nhà mình đã về tới Bắc Giang - quê ngoại của bố Hà béo. Nhưng vì không kịp gồng gánh hết việc trước lúc đi chơi nên bố phải hoãn lại. Tinh thần đã sẵn sàng suốt một tháng rồi nên giờ hẫng hụt chút. Càng thấy rõ cảm giác "thương nhớ đồng quê"!

Bọn mình đã mài sẵn răng để ăn thịt "gà chạy bộ quanh đồi" (không phải gà bị nhốt trong chuồng), mũi chưa chi đã khịt khà mùi bắp cải luộc (sao mà bắp cải bà mợ trồng lại thơm và ngọt thế!, ở đây ăn rau gì cũng giống rau gì, chả thấy mùi vị đặc trưng của từng loại nữa), đầu óc thì vẽ vời ra đủ thứ vui chơi cùng Tôm: đi thăm tổ ong nhà bà dì Phúc, đi câu cá bên suối, đi đuổi ngan nhà ông cậu Đức, đi vần ruộng bí ruộng dưa nhà cô Phương, đi đuổi gà trên đồi nhà ông bác Sơn, đi mua bó tầm gửi (về đốt tro làm bánh gio) của nhà một bà dân tộc,.... nhiều nhiều lắm! Ai dà, nói lại cuồng cả chân cả tay... Phải đi đâu đó loanh quanh cho đỡ ngứa xương...

Ở Hà Nội có thiếu chỗ nào vui chơi đâu, nhưng Tôm chỉ khoái vào... vườn bách thú. Có điều cả công viên gần nhà với vườn bách thú đều đang sửa tanh bành. Thôi đi Hồ Gươm nhé! Hồ Gươm có cái tháp giữa hồ là Tôm thích nhất, chẳng biết trong đó có gì, tò mò quá, chỉ muốn lội một mạch ra xem mà cứ vừa tới bờ hồ là mẹ lại gào đi vào rồi. Cầu Thê Húc trông có vẽ tươi tắn, thế mà mẹ bảo cái màu ấy chòe choẹt, lẽ ra phải là màu nắng vàng dịu dàng ánh nhạt mới đúng, ai lại đi sơn màu đỏ loẹt trông kinh! Chán nhất là mẹ không cho lại gần thành cầu, chứ chưa nói gì đến ngồi thò chân đung đưa như ngồi võng. Thế là đi Hồ Gươm cũng chán phèo!

Cũng may có một ít hoa rơi để nhặt, đời thấy tươi hơn bao nhiêu! :D


Giữa Hà thành đôi khi cũng tìm thấy hương quê, nhưng vẫn nhớ vị ngọt chân răng của thịt gà chạy bộ, và mùi bắp cải thơm ngọt ngào... Hy vọng bố béo không để bọn mình "thương nhớ đồng quê" quá lâu...

6 thg 8, 2010

Lân giường

6 tháng 10 ngày em Tít biết lân giường, mẹ mừng vui lắm, thấy em rắn rỏi vậy mẹ mới thấy trước bà nội có kể bố Hà béo ngày nhỏ được khen là Thánh Gióng cũng phải, cứ tưởng là bà yêu con giai nên cứ nói cho hay vậy :P... Giờ tới lượt mẹ cũng cứ alo khoe khắp nơi, khoe sướng cả mồm, chả trộm vía trộm viếc gì cả.
Mẹ chưa kịp khoe blog thì...đùng một phát em Tít bị cấp cứu vì sốt co mạch nổi vân tím tái từ chân lên đến ngang mũi,... chỉ có đôi mắt nhìn mẹ như đòi mẹ cứu. Mẹ không dám kể lại nữa... Khá lâu rồi, mẹ không dễ dàng kể chuyện buồn, và việc tìm niềm vui từ những nhỏ nhặt nhất trở nên dễ dàng với mẹ. Những người luôn tìm niềm vui từ những điều nhỏ bé nhất là những người luôn mang trong mình nỗi buồn lớn lao nhất, người ta gom nhặt thật nhiều niềm vui hòng "năng nhặt chặt bị", giống như việc reo những mầm cây xanh non nhỏ bé lên bãi đất đen ngòm,...
Người ta tiêm cho em Tít một liều chống vân tím, nó làm em mềm cơ giãn mạch, chống co giật. Hôm nay em được ra viện rồi, sau 5 ngày chiến đấu trong viện Xanh-pôn. Mẹ để em đứng bên giường xem em còn lân giường được không. Tim mẹ chưa chi đã đau thắt và trống ngực hồi hộp khủng khiếp. Mẹ nhớ dì Dương của các con ngày nhỏ cũng bị sốt vân tím như vậy, nhưng chắc ngày trước điều kiện y tế không tốt bằng, dì đã tênh tênh và lân giường tốt rồi, vậy mà ra viện thì ngồi cũng không vững, chân tay cứ lấy bấy... Sau đó một bên chân của dì bị bai đi một chút tới giờ cũng không chữa được. Mẹ thấy Tít bám thành giường cũng lấy bấy như vậy mà phát khóc... Nhưng rồi may quá, Tít vẫn lân được hết từ cuối giường lên đầu giường, chỉ là hơi chậm hơn một chút so với hôm trước vào Viện thôi. Ơn trời, mẹ không dám mong gì hơn nữa... !!!!!!

29 thg 7, 2010

Ăn dặm

Hồi Tôm ăn dặm, mẹ được cô Huệ gửi cho kinh nghiệm ăn dặm của mẹ Ổi, thấy khá thú vị! Mẹ vốn hay ngó một tí những cái gọi là kinh nghiệm dân gian, ngó sang tí khác gọi là khoa học hiện đại, nhào lộn linh tinh với cảm tính của riêng mình, ra cái gọi là nghệ thuật chăm con, hi hi... Có người khen, có người chê, chả biết đường nào mà lần, cứ gắng nghe ngóng con mà điều chỉnh mình thôi. Giờ đến lượt Tít ăn dặm, mẹ có vẻ tự tin hơn chút, buồn cười là nấu bột cũng cần tự tin đấy!

Bắt đầu sang tháng thứ 6, mẹ cho em Tít ăn dặm dần dần, ban đầu chỉ là nước cháo, nước chè, nước rau củ luộc, chuối,... và kể cả sữa ngoài cũng là một thứ tập ăn dần dần của em, vì từ lúc sinh em chỉ ti ti mẹ thôi. Sang tháng thứ 7 em đã có thể ăn bột mượt, trộm vía em có vẻ thích ăn bột, nhưng em vẫn không chịu ăn sữa ngoài cho lắm, mẹ cũng vẫn còn sữa nên không lăn tăn gì.

Bà ngoại hai bảo ngày xưa ăn bột mới khổ chứ, phải ngâm gạo, rồi xay, rồi rang cách thủy cho bột khô mà không cháy, ăn đến đâu làm bột tới đấy cho đỡ hẩm bột. Chứ bi giờ chỉ việc nấu cháo cho vào máy xay sinh tố nghiền gừ gừ một tí là xong. Nhưng nhà mình thì không dùng máy xay nhỉ, hi hi... có đâu mà dùng, với lại mẹ thích nấu bột kiểu khác:
Cho gạo, thịt, củ vào ninh nhỏ lửa, không ngoáy đũa vào trong lúc cháo sôi, cứ để cháo tự cạn dần đến khi mềm và ráo. Đây là cháo thịt và đậu Hà Lan:

Đây là cháo thịt và cà rốt:

Sở dĩ không ngoáy cháo trong lúc cháo sôi là để nhựa của gạo và củ không tứa ra bén nồi, đun cháo chỉ để cháo mềm, cái này học nhái theo kiểu nấu cháo Hoa - hạt gạo nở mà nước vẫn trong không bị sánh. Lấy cháo đặc này ra cái rây bột và miết cho phần mịn lọt xuống:


Thường mẹ miết cho tới gần hết xác cháo mới thôi, DHA có phải là cái gì ghê gớm đâu nhỉ, thành phần chủ yếu là chất xơ thôi mà, hi hi...:


Chị Tôm hay lanh chanh vụ miết cháo này lắm, chị ấy thắc mắc "sao mẹ lại mang đồ chơi ra nấu nướng thế?", hí hí... Công nhận mấy thứ đồ cho baby trông rất dễ thương, mẹ nghĩ người ta làm cho nó dễ thương là để người mẹ vừa làm cho con vừa thư giãn đỡ mệt mỏi :P, chăm con mọn thì mệt bở hơi tai ra ấy chứ, ai cười toe toét được như chị Tôm ấy:

Cho vừa đủ nước vào chỗ bột ướt đã rây mịn:
và vừa đun nhỏ lửa vừa nguấy đều tay cho tới khi sánh là bé ăn được.
Nhỏ lửa để không bị bọt khí lọt vào bong bóng sôi phồng lên, nguấy đều liên tục để nhựa cháo sánh lại. Nếu cho cháo vào máy xay sinh tố thì thường bị nhiều bọt khí li ti trong bột, bé ăn hay bị đầy hơi và ọe ra, trông có vẻ mịn hơn miết tay nhưng thực ra lại không trơn sánh bằng. Nếu dùng rau thì lúc đun lại bột lần hai mới cho rau rồi miết lại lần nữa, đun lần nữa càng tốt.

Gần cho bột ra bát ăn thì thêm chút dầu ăn:


Mẹ thường cho em Tít ăn vị nhạt không gia vị, không muối gì cả, dần dần sau này mới cho thêm mắm muối tí chút. Theo bản thân mẹ nếm thấy cái bột canh Hải Châu người ta nhồi đầy mì chính vào đấy, nghe nói còn có cả bột vỏ tỏi nữa, nên mẹ tiệt không cho các con ăn bao giờ. Mấy con thú trình bày bánh gato được chị Tôm nhét vào bát bột, khổ, em Tít có ngắm nghía gì đâu, chị Tôm thích thế thôi ấy chứ, đây là em voi đang sa lầy này:

Em hươu cao quá ngã đổ kềnh, chị Tôm thèm lắm nếm thử tí:


Em Tít đang mải gặm đồ chơi chờ tới lượt ăn:

Mẹ hay cho em ăn nóng, ăn tới đâu thổi tới đó, chả bao giờ mẹ chia bột hai bữa để bữa sau hâm nóng, cứ hơn nửa tiếng trước ăn thì mẹ nhặt các thứ vào nồi đun, nấu xong bữa cơm cả nhà thì cũng vừa tới bữa bột của Tít. Mẹ cảm thấy cho con ăn vào bữa cùng gia đình sẽ có gì đó tốt hơn, ít nhất là thói quen sinh hoạt tập thể cùng gia đình chẳng hạn, hi hi... Nhìn bạn Tít há mỏ này, cái mỏ bự quá, giống eng éc nhiều hơn là chim non, hé hé...:



Cũng có người bảo mẹ cầu kỳ mà không chắc hiệu quả, mẹ chả biết nói sao, vì mẹ toàn làm theo cảm tính! Hy vọng em Tít cũng tiến triển như chị Tôm, nghĩa là 16 tháng ăn cơm ngon lành, đỡ bao phần lách cách!

...Yên tâm ăn no ngủ say :

và chơi vui Tít nhé!

26 thg 7, 2010

Tóc mẹ

Nếu bố đọc tới entry này, bố sẽ đề nghị mẹ bổ sung vào nhan đề "Tóc mẹ" thêm hai chữ "bẩn - kinh"!!! He he... xấu hổ chết người! Nhưng mẹ có miêu tả tóc mẹ đâu nhỉ, chỉ ghi lại vài cảm nhận dễ thương về nó thôi mà, nhân dịp ghi được một đoạn dưa lê của Tôm.

Mẹ nghe ông ngoại kể là ngày nhỏ mẹ bị... ghẻ dã man! Ghẻ từ đầu tới gan bàn chân. Ghẻ phải gọt tóc trọc lốc như thằng con trai. Cho tới khi mẹ học lớp 9 thì tóc mẹ mới vừa đủ túm hai nghoe như Tôm lúc 2 tuổi! Bạn ấu thơ của mẹ quen nhìn mẹ tóc ngắn, trong đó có bố Hà béo, không biết vì thế hay vì "bẩn kinh!" mà bố dạo này hay dụ mẹ cắt tóc, trong khi tóc bố (so với đàn ông) thì cũng dài đườn ra, bảo cắt đi cho gọn gàng đến ti tỉ lần rồi mà bố có nghe đâu!

Mẹ bắt đầu để tóc dài từ khi biết ngượng ngùng khi nhắc tới hai từ "tóc thề". Đã từng mơ mộng chia tóc thành từng đoạn thế này: Đoạn này biết nhau nhưng chưa chơi với nhau, đoạn này chơi hơi thân, đoạn này "...mặt ngoài còn e", đoạn này xa cách, đoạn này buồn rầu, đoạn này vân vân... Hị hị...gái hai con vú thắt ngang lưng, lại còn kể chuyện này, buồn cười kinh! :P Kệ chứ nhỉ! Nhìn lại thấy vui vui... dù là nhìn một bài thơ từng buồn rưng rức cũng vẫn thấy vui tệ! Nhớ hồi bầu Tôm to uỳnh rồi, ngồi sau xe vẫn véo von đọc thơ cho chồng nghe, chồng bảo : "May quá có con mẹ nó tu hú chứ không mình ế vợ!" :)) Bài thơ í bi giờ có thể gọi là "...bài hát cho anh ... giờ đã hát cho mọi người ... chỉ là thế thôi!", nhỉ :P

Tóc chờ

Em chờ anh...
tóc dài rồi đấy
dài hết tầm thơ ngây
rủ buồn như nước mắt...
Anh có tin không?!

Em chờ anh...
tóc dài rồi đấy
dài như đêm nay
dài như một nỗi niềm
mà em không hiều được... (???)

Sau này...
lỡ có phải đi tu
(Lạy trời! đừng vì dang dở ấy!)
em chỉ xin được để tóc dài
chờ anh...
....mãi mãi...!!!!!!!!


...Tất nhiên bi giờ mẹ vẫn chưa chịu cắt tóc, không phải vì mẹ chờ như mẹ viết trong thơ, bố bảo mẹ "tu hú" mà lị! Mà vì bấn con, để tóc dài búi lên gọn nhất, chứ buộc với cặp vẫn lòe xòe xuống vướng víu khó chịu lắm, mà mẹ cực kỳ ghét cặp tóc, nó làm mẹ đau chân tóc. Hơn nữa, mẹ có một lý do to đùng bát vại để nấn ná vụ cắt tóc, đó là Tôm rất thích chơi tóc của mẹ.

Từ khi nhỏ xíu xiu, Tôm đã vừa ti vừa túm lấy tóc mẹ mân mê. Đi ngủ muốn ôm tóc mẹ, gối tóc mẹ. Ốm sốt thì lúc nào cũng vòi cầm vào tóc, điều đó có nghĩa là mẹ phải ngồi ở bên cạnh suốt. Lúc vui thì nghịch tóc mẹ xoắn xuýt lại, không biết là bao nhiêu phiền hà, tóc mẹ cứ gọi là rối tung lên. Lúc chưa biết nói, Tôm chỉ phát âm linh tinh, Tôm gọi tóc mẹ là "bắp bù", chả hiểu sao lại nói thế, đấy là từ đầu tiên Tôm biết nói. Sau này 2 tuổi rồi cai sữa mà vẫn chưa cai được "bắp bù". Bà Hiền bảo nó tâm lý sao ấy nhỉ, mê mẩn tóc mẹ như là cái gì nhiệm mầu ấy! Tối đi ngủ Tôm kiểu gì cũng muốn được ôm tóc mẹ một tí, chả biết miêu tả sao cảm xúc của Tôm, lưu lại đây một đoạn ghi âm phát biểu cảm nghĩ của Tôm về tóc mẹ nhé:

23 thg 7, 2010

Tâm sự đêm khuya

Với chị Tôm, đêm nào cũng là... đêm giao thừa, bởi vì chị ấy thức rất muộn cùng với rất nhiều tâm sự như kiểu "năm mới nói chuyện cũ"! Có cho chị ấy đi ngủ sớm thì chỉ tổ phát triển tài năng câu giờ của chị ấy mà thôi! Nhiều lúc mệt lừ, mắng át đi, nhưng thường thì... cố mà lắng nghe, rồi hầu chuyện nữa, nếu không thì lúc ngủ ngủ cũng không yên!

Mấy hôm về quê, bố mẹ... không được vui cho lắm, nhưng mà chị Tôm thì rất thích. Bố mẹ cứ tủi thân là chưa kịp vui chơi gì để cho con có kỷ niệm đẹp, nhưng rồi cũng nguôi, là vì thấy bất cứ chuyện lớn nhỏ nào chị Tôm cũng nhớ vanh vách và cảm nhận về nó khá đẹp, thật là may là con chỉ thấy vui mà thôi, cứ sợ con buồn chán, lo lo là!

Có những chuyện khá vặt vãnh bố mẹ cứ nghĩ không có gì hay ho với Tôm cả, thậm chí hơi đáng lo nữa. Chẳng hạn như chuyện Tôm đạp con chó con. Năm ngoái về nội chơi, Tôm ôm cả con chó to đùng, lôi cái bao tải lót ổ của chó ra mà nằm, trông "bẩn tưởi" kinh khủng, ai cũng phải ghê! Nhưng mà nhìn dễ thương quá, Tôm có nghĩ gì đâu, chỉ là yêu con chó thôi mà, nên để Tôm ôm một tẹo rồi lôi Tôm đi tắm. Năm nay Tôm biết sợ bẩn rồi, nhưng hơi thái quá, Tôm tránh cón cho to như tránh hủi, còn con chó con thì... cứ chốc chốc nhát nhát lại ra đạp nó một cái, nói mãi Tôm chả nghe. Đêm qua nghe Tôm tâm sự, mới biết hóa ra mấy chuyện vặt vãnh ấy đều có lý do to đùng của nó!

À, cả chuyện Tôm không chịu xuống biển tắm nữa. Vốn là bố mắc lỗi một lần, bố bận bia, để Tôm đi tắm bể bơi với bác Thái, bác Thái lơ là để bọn nhỏ ùn đẩy Tôm ngã xuống nước (chắc sặc sụa sợ hãi), chuyện này làm mẹ buồn mãi, giận bố mãi!!!!!!! Thế nên lần này về biển, Tôm không chơi vui như năm ngoái nữa, cứ đứng trên bờ khóc, lúc đi thì hào hứng phấn khích, nhưng cứ nhìn thấy biển lại bảo con sợ. Mẹ bận bế em Tít ở nhà, bố thì cáu tính vì phải bỏ bữa bia về cho con đi bơi, bố chả tâm lý gì với Tôm lại còn tức khí bảo sợ thì về cho nhanh. Lúc về mẹ và Tôm cứ ngơ ngác nhìn nhau, còn bố thì... đi uống bia tiếp, chuyện này cũng đáng giận thế cơ chứ!!!!!!!!! Mẹ còn chưa giải tỏa dùm Tôm vụ này thì đêm qua đã thấy Tôm tự an ủi thế này "chẳng may bác Thái làm ngã con!". Ừ chỉ là chẳng may thôi Tôm nhé, có bố mẹ đưa đi thì không vậy đâu, sau này con biết bơi rồi thì con còn thích giả vờ ngã một cái như thế ấy chứ, vì nước sẽ bắn tung tóe lên và mình thì đập bùm một phát vào nước rất khoái! Hy vọng lần tới bố đi công tác về, bố sẽ tâm lý hơn với Tôm vụ đi bơi, bỏ đi một ấn tượng xấu còn khó khăn hơn là reo vào một ấn tượng đẹp là thế đấy!

Chỉ có hai chuyện nho nhỏ ấy mà mẹ đã buôn dưa blog dài đến thế kia rồi nhỉ, trong khi đêm nào mẹ cũng hầu Tôm vô khối những chuyện nho nhỏ ấy. Lưu lại đây một góc nhỏ xíu của tâm sự đêm qua nhé!: