13 thg 4, 2010

(a dua) Băng đô Sakura

Mẹ mới xin xỏ được một sakura chart, đơn giản thế mà cũng loay hoay dỡ ra dỡ vào một ngày, là vì không biết làm thế nào cho ra mấy hạt len ở giữa cánh hoa, hì hụi mãi... hóa ra nó là mũi đơn kéo dài và liền nhau thành chùm, he he... Cứ mày mò những mũi vặn vẹo khó khăn mà ngay đến cái mũi đơn đơn giản nhất lại không biết, mình ngố tợn!


Tôm rất thích bông sakura này, là vì nó... to hơn bông mai trắng mẹ móc hôm Tết, hi hi...
Nàng đang chuẩn bị cho một dự án sakura mới của mẹ:
Mẹ cảm thấy áy náy vì lâu lắm chưa móc cho em Tít cái gì dù là cái nhỏ bé đơn giản, thế nhưng em Tít không quan tâm lắm chuyện đó, em còn đang mải mút tay, mút cả hai tay mới đã:
Thấy mẹ và chị Tôm cười ác quá, em cũng biết thẹn hay sao ấy:
Sorry Tít nhá, mẹ sẽ gắng hoàn thành nốt cái con khủng long bé xíu dở dang. Giờ thì mẹ đang mải vui....Hi hi... chả hiểu sao móc mỗi một bông hoa đơn giản chóng vánh mà lại thấy vui tệ! Niềm vui của người lười? :P

9 thg 4, 2010

Ngủ ngon!



Chắc tại hôm qua bứt rứt cả ngày, nên hôm nay em Tít ngủ khá ngon lành. Mẹ thì thấp thỏm cả đêm nên sáng hơi mệt, chả ru hời câu nào, thế mà em vẫn tươi cười với mẹ trước khi đi ngủ, bao giờ cũng vậy, em nhìn mẹ tới khi ngủ mới thôi!. . Em không vòi mẹ bế rung như mọi khi, hôm nay giấc ngủ đến nhanh và ngủ được dài giấc. Ước gì hôm nào em Tít cũng ngủ được như thế! Ước gì chị Tôm cũng ngủ được như em!

Than phiền

Thường mỗi khi khó chịu, em Tít hay hét toáng lên, kêu gào ầm ĩ, đôi lúc không vừa ý là khóc như xé vải, nhưng hôm nay thì khác, em cứ ư ử than phiền suốt ngày, đòi không thèm ăn, buồn ngủ không chịu ngủ, thương ơi là thương!!!

Đầu giờ chiều em hơi sốt một chút, mẹ lo lắm, mẹ rất sợ các con sốt, dù tinh thần được chuẩn bị sẵn sàng là tiêm phòng mũi bạch hầu - ho gà - uốn ván thì bao giờ cũng hơi sốt một tí. Cả đêm em nằm ngủ úp trên bụng mẹ (như mỗi khi em khó chịu) nhưng mẹ không tin vào sự tỉnh táo tự thức dậy của mẹ cho lắm, thế là mẹ đặt điện thoại rung tiếng một để canh chừng em. Thật may, cả đêm em không sốt, em chỉ khó chịu dụi qua dụi lại thôi!

Mẹ ghét tiêm phòng lắm, chỉ là "tiêm thừa còn hơn bỏ sót", chứ mẹ chả tin tưởng chút nào vào mấy thứ vắc-xin ấy, thậm chí mẹ còn lo ngay ngáy nó làm cho các con bất thường gì hay không. Nói thế nghe lạc hậu nhỉ, tối thiểu thì mẹ cũng có thể vào ykhoa.net để tìm hiểu điều này, và truyền hình cũng nói ra rả về việc tiêm phòng rồi. Thế nhưng, chỉ là ý kiến của riêng mẹ thôi nhé, mẹ không lý giải nổi vì sao mẹ lại cảm thấy bất an đến thế. Mẹ không nói về mặt lý thuyết khoa học, cái kiến thức y học ấy mẹ mù tịt, chỉ biết làm theo lời bác sĩ và các chuyên gia sức khỏe cộng đồng thôi. Nhưng mẹ cứ cảm thấy cảm thấy... có thể là bệnh cảm giác chăng, từ ngày sinh các con, mẹ luôn phải giằng co giữa lý thuyết khoa học mẹ được biết với những mơ hồ cảm nhận lo lắng.

Mẹ cảm thấy cái trò tiêm phòng này cực kỳ dở hơi và chỉ đúng về mặt lý thuyết thôi. Mẹ không tin vào chất lượng vắc xin, nó lỗi thời so với thực tế, và nó không được bảo quản đúng yêu cầu. Thậm chí cách mà cô y tá tiêm cho con mũi phòng lao tiêm dưới da cũng không đúng, mẹ không phải là y tá đâu nhưng mẹ "soi" vẫn tốt, cô ấy tiêm chệch vào dưới da hoặc hợt mất ra ngoài, mất bao nhiêu thuốc, vào vai con được tí tẹo thôi, mãi nó mới mưng chút mủ, và "soi" thì "soi" vậy chứ chẳng để làm gì. Mẹ nghe mấy người y tế phường nói chuyện với nhau mà mẹ càng thêm ghét và lo lắng. Họ dạy nhau cách nói dối khi có đoàn kiểm tra thuốc tới như thế nào, họ nịnh mẹ tiêm cho con mũi thuốc ngoại thì sẽ tốt hơn ra sao, họ cầm một cái kéo kẹp bông tẩm cồn nhưng móng tay họ thì đen xì bẩn thỉu,... Mẹ cảm thấy những mũi thuốc ngoại tổng hợp không sốt làm khả năng kháng sốt của con bị kém vì không được tập dượt sốt từ nhỏ (chị Tôm đã từng được tiêm những mũi tổng hợp như vậy). Mẹ bất an khi nghe những tin chết do tiêm phòng trên báo. Mẹ hoang mang khi người nhà mình làm trong ngành y không hề cho con đi tiêm phòng với lý do: lúc ốm đã có thuốc, mà có ốm thì cũng toàn bệnh không nằm trong loại tiêm phòng,... Mẹ không hoàn toàn đồng ý vậy, nhưng rõ ràng không chỉ riêng mẹ, còn nhiều mẹ khác cũng lo lắng vô cùng khi đưa con đi tiêm. Chả biết đến thế hệ cháu của mẹ thì người ta cải tiến thế nào.......

Em Tít hay hóng chuyện, lần nào hóng chuyện cũng cười toe toét, hôm nay em hóng chuyện nhưng cứ than phiền mãi thôi, đang mếu lại cười đang cười lại mếu, rõ thương.... Mẹ nhớ hồi mẹ cho dì Diệp xem sảnh siêu âm của chị Tôm, lúc đó dì còn chưa chồng, dì kêu toáng lên là trông kinh lắm, không xem đâu. Cũng vậy, khi một ai đó chưa trong cảnh cho con đi tiêm phòng thì đọc những dòng này của mẹ sẽ thấy như luẩn quẩn, điên rồ, dở hơi, mất thời gian... Định post entry Em Tít than phiền, nhưng xem ra phải sửa thành Mẹ than phiền mới đúng!

8 thg 4, 2010

Hoa anh đào

Ngắm hoa anh đào trong nhà bác Hồng và bác Diệp, đẹp ghê người, mê tơi quá, không chịu nổi... Nhìn Tí Toét được tung trên vai bố, dưới bầu trời hoa anh đào, lại tưởng như Tít thối nhà mình sắp được đẩy xe nôi đi dạo dưới áng mây anh đào phớt hồng ấy. Nhìn Yu cắp cặp trên lưng, chân thì bước mà mặt thì ngó hoa anh đào rơi, mẹ thấy yêu quá, tưởng như Tôm sắp đi học lớp 1 rồi, và ngày khai giảng của Tôm cũng có hoa anh đào sáng hồng như mở ra một chân trời mới....

...Chả riêng gì mẹ mơ hão đâu nhé, bố vẫn bảo là "....bao giờ cả nhà đi Nhật với bố nhỉ?!!!", mấy năm vừa rồi bố đi công tác Nhật Bản nhiều, bố không hay chụp ảnh nhưng cũng có vài kiểu đủ cho mẹ xuýt xoa "ừ, có bao giờ cả nhà mình đi Nhật được cơ chứ?!!!"...
...Hoa anh đào không phải là thứ hoa để mình miêu tả cánh hoa, nhụy hoa, màu hoa, dáng hoa,... Anh đào ấn tượng vì nó khiến ta ngợp mình trong không gian và chạnh lòng nhìn thời gian... Nhất thời lúc này mẹ chả viết được gì hơn, chỉ cảm thấy xao xuyến và xao xuyến !!!!!!!!!!...




Cuối tháng 4 này bố cũng đi Nhật, nhưng lúc đó anh đào đã rụng hết, bố tiếc lắm vì hụt mất mùa hoa. Với bố, những chuyến công tác Nhật hết sức vất vả, mệt mỏi, vậy mà bố cũng bị lây người Nhật rồi nhé, cũng thèm hoa và tiếc hoa như ai, he he... Mẹ an ủi bố: Cả nhà mình đã thực hiện được 1/4 ước mơ rồi, gì thì cũng có 2/8 con mắt được ngắm hoa anh đào tận mắt, thế nào rồi cũng cả 8 con mắt được ngắm nghía tha hồ. Bố trêu mẹ là 10 con mắt chứ, hé hé... Ừ thì 10 mắt cũng được, miễn là được ngắm hoa ành đào 1 lần trong đời!

6 thg 4, 2010

Hoa susu

Mưa xuân có khác, dạo blog bác nào cũng thấy hoa là hoa, kém miếng khó chịu, mẹ con Tôm cũng ra sau vườn ngắm nghía, cơ mà rau cải thì bị chuột ăn hết, chỉ có vài bông susu mới nở!

...Hoa susu bé tí nhưng trông rất đáng yêu, giống như một ngôi sao nhỏ có màu nắng nhạt. Ở giữa ngôi sao nhỏ lại là một bông hoa nhỏ xíu hơn nữa - vốn là cái nhụy hoa:

Nụ susu thì tròn xinh như những chiếc cúc bọc vải! Susu vươn ra những cái "tay" mỏng manh xoắn tít, nếu mà biết vẽ cho vào mẫu thêu thì yêu phải biết!
Mẹ rất thích màu hoa pha lẫn tí xíu màu lá, ví dụ như hoa hồng trắng có những vệt xanh lá từ phía cuống đi lên, hoa lan có những gân xanh lá nhạt dần về phía đầu cánh, hoa susu có màu vàng nhạt và tia xanh nhạt,... Có cảm giác như hoa và lá hài hòa với nhau, vốn là của nhau và lúc nào cũng bên nhau!
Tôm vừa ngắm hoa vừa hát "tinkle... tinkle.... little star......":

Tôm rất khoái chí khi mẹ bảo trật tự nhé, để mẹ chụp người mẫu... kiến:
Chắc là hoa susu ngọt vị... susu nên kiến cứ đi ra rồi lại đi vào, tha thẩn loanh quanh suốt:
đi vào
đi ra

loanh quanh


Nếu susu không đậu quả thì mẹ sẽ đổ tại Tôm suốt ngày sờ sờ mó mó làm cho hoa bị đui! Ngày trước bà ngoại của mẹ cũng bảo mẹ như thế mà!
Bác hàng xóm bảo là susu nhà mày mà đậu quả thì tao đi đầu xuống đất! Ặc, sao thế bác? Thì mày trồng có một thùng đất, giàn rộng thì không, nó ra ngọn đã là tốt, thử xem có được một bữa ngọn susu xào hay không?... Thật thế thì chán nhỉ! Thôi không sao Tôm ạ, chừng nào hưởng thụ được thì bọn mình cứ say sưa, không hưởng thụ vật chất thì hưởng thụ tinh thần vậy, he he...

3 thg 4, 2010

Hoa đá

Vườn nhà Tôm chả có cây hoa nào, mẹ trồng đi trồng lại cây asagao mà nó chả lên, cái cây tưởng như là mọc hoang mọc dại dễ như không ấy, chỉ có vài cây hoa đá thì không chăm không tưới gì nó cũng mọc. Hôm rồi mẹ quyết tâm thay đổi tí, trồng ít hoa cho Tôm ngắm chơi, sờ đến chậu hoa đá thấy nó bị giăng đầy màng nhện, đến là tội! Trong mưa xuân, hoa đá bị mất đi cái phấn trắng bạc màu đá, nhưng những giọt sương xuân đọng trên màng nhện làm cho mẹ có cảm giác về thời gian thật rõ ràng...

Nhớ thời sinh viên, có một quãng thời gian mệt mỏi, mẹ không buồn trồng hoa nữa (thường thì đi đâu là trồng hoa ở đó, trồng nhiều nữa là khác), cây nào cũng chết ngoéo hết cả, chỉ có cây hoa đá tự mình sinh sôi nảy nở và lẳng lặng khoe cái vẻ đẹp bình dị mà vẫn lạ mắt của mình. Nó vốn chỉ là những chiếc lá xếp tròn một cách tình cờ mà thành hình bông hoa. Cái màu xanh đá của nó phải để tự nhiên, thấm sương và nắng nhạt, thì mới thành. Chắc nó ưa lặng lẽ. Chăm bón nhiều nó tốt cây, các lá mọc cách nhau không xếp tròn hình hoa, phấn trắng cũng bay đi mất, thế chẳng đẹp nữa. Lá từ "bông hoa to" rụng xuống đất lại tự mọc lên những "bông hoa nhỏ", mọc dễ như loài bỏng, vậy mà có khi trồng mãi nó cũng không lên, thật khó hiểu! Mỗi sớm thức dậy, hít thở không khí sớm mai thồi vào từ cánh đồng phía sau nhà, và nghĩ ngợi lặng lẽ bên khóm hoa đá, càng cô đơn lại càng muốn gắng gỏi hơn để vượt qua chuỗi ngày trống chếnh...
Tháng ngày đó đã qua lâu rồi, giờ thì sự gắng gỏi của gia đình mình chả mông lung mơ hồ đến thế, nó rõ ràng như là: chủ nhật này cho Tôm đi đâu chơi, tháng này sẽ hết bao nhiêu tiền điện, năm nay có tiết kiệm thêm tí nào không, mấy năm nữa thì có việc, bao nhiêu lâu nữa thì có nhà,... Không thể chỉ hít khí trời với ngắm hoa đá mà vượt qua được những cái cần cố gắng đó! Hi hi... Nhưng mình vẫn dành riêng một góc xinh xinh cho hoa đá Tôm nhé!

27 thg 3, 2010

Asagao dở dang

Ngay hôm sinh nhật dì Hà, mẹ đã đan xong bông asagao hồng nhạt (vừa vặn như bông bìm bìm dại), nghĩ là sáng hôm sau kịp khâu để tặng dì với lời đề tặng quen thuộc "trễ một ngày chả sao, hi hi...". Nhưng...

Nhưng.... lại là thời tiết... Mẹ còn chưa kịp chuyển từ entry "Mưa xuân" sang entry "Nắng ấm", thì entry "Cảm cúm" đã xộc tới nhà mình rồi! Ban đầu là mẹ cúm, rồi đến Tít, đến bố, đến Tôm. Cả nhà thi đua hắt xì. Hix!!! Mẹ chẳng còn đầu óc đâu mà đan với móc nữa. May mà hôm nay thì có vẻ ổn ổn hơn rồi. Ngó thấy nhà cô Wi nổi lên ầm ầm, lại còn động viên mẹ ầm ầm, tinh thần chơi đồ hàng lại lên cao quá xá, hí hí... Có điều không thật sự thảnh thơi mà chơi hoa chơi lá, đành post cái hình dở dang ở đây cho đỡ... ngứa tay!



...Asagao hồn nhiên và đằm thắm, lắng sâu và dịu dàng,... tự dưng thêm cái từ "dở dang" vào nghe thương nhỉ, nhưng nhìn nó thế này với đám dây len dư thừa mềm mại có khi lại hợp, lại đẹp hơn chăng...

Hẹn gặp lại vào lúc thảnh thơi hơn asagao thân yêu nhé!

23 thg 3, 2010

Asagao - Happy Birthday To You!

Nợ quà nhé, mẫu này lẽ ra hoàn thành trong hôm nay, nhưng mà... lại nhưng... hix!

P/s:
- hình đi mượn
- thích asagao màu xanh tím, đã reo hạt asagao và chờ nảy mầm
- ...hoa asagao hay bìm bìm nhà mình ấy, nó mà leo thì rất nhanh, chỉ trong một đêm nó có thể leo từ chỗ của nó sang chỗ không phải của nó, nó mọc hồn nhiên và mạnh mẽ, mảnh mai và đầy sức sống, nó cứ quấn quýt như ko thể rời, nó vượt qua giới hạn thông thường để đến với chỗ tưởng như không phải của nó, nó là một thông báo thầm kín về tình yêu không giới hạn và đầy mãnh liệt dù danh chính ngôn thuận có thể người ta chỉ biết đến nó là một thứ hoa dại nhỏ bé lề đường, nó thanh tao, hồn nhiên và đầy sức sống, nó lãng mạn mà đôi chút thiệt thòi,...
- Thầy Nhật Chiêu viết: Một buổi sáng, Chiyo định thả gầu lấy nước giếng. Nhưng quanh dây gầu đang vướng một bông hoa xinh, đó là hoa Asagao - một loại hoa đồng cỏ nội rất đỗi bình thường, một thứ dây leo. Tên nó có nghĩa là "gương mặt của sớm mai" (asagao = triêu nhan). Không nỡ động chạm đến hoa, nhà thơ dành xin nhờ nước giếng hàng xóm
A ! Hoa bìm bìm
Chiếc gầu vương hoa bên giếng
Đành xin nước nhà bên
(Asagao ya !Tsurube torareteMorai mizu - Chiyô - Nhật Bản)
- ... không còn thời gian để viết p/s....

Mút tay

Em Tít biết mút tay rồi, vui quá đi!!!!!!!! Người ta bảo bé mà khó ở vài hôm thì thể nào cũng có thay đổi mới, he he... chắc là khó ngủ để phát triển dây thần kinh mút tay phải không Tít?! Nhiều bố mẹ thấy con mút tay là gào lên, bảo phải sửa ngay không quen thói, mút tay bẩn thỉu,..v.v.. Nhưng mà mẹ không thấy thế, mẹ nghĩ mút tay được là một bước phát triển lớn, đánh dấu rằng em bé đã tự điều khiển bàn tay của mình một cách có ý thức. Mẹ nhớ hồi chị Tôm biết mút tay, mẹ vui ơi là vui, gọi điện tá lả lên khoe, thật vui khi nghe bà bảo: nhìn mút tay trông đáng yêu, làm sao phải bỏ tay ra, đấy là nó lớn chứ! Chị Tôm có rất nhiều hình mút tay đáng yêu, thế mà mẹ chẳng giữ được tấm nào, tiếc!
Chị Tôm chịu khó tập mút tay hơn Tít, chị ấy cứ đưa tay vào miệng mà không được, đập ùm ùm vào mặt vào mũi, khổ cái chị ấy không mút một ngón đâu, toàn mút cả nắm đấm thôi, mãi sau mới biết mút vào một ngón cái, cũng khá lâu thì không thèm mút nữa, là vì mẹ cho cái lọ nước muối sinh lý nhỏ yêu thích của chị ấy cầm vào tay, mút ra mút vào ngon lành như mút kem đậu xanh Tràng Tiền!

Đến lượt Tít chả thấy tập tiếc gì hết, bùm một phát mút luôn một nắm đấm to ự, mà rồi cũng không mút lại mấy, chắc khôn ăn hơn chị Tôm, he he... Lúc ấy là mẹ đang nấu nướng, thường thì nấu nướng cũng phải bế em Tít kè kè ở bên, em ấy quấn mẹ lắm, nhưng rán thịt bắn mỡ lắm, mẹ đành để em oe oe tí trên cũi, oe mãi em chán sao đó, mẹ thấy em im im lại lo làm sao, hóa ra chàng ta giải tỏa ức chế bằng một một nắm đấm:

Mẹ vội lấy máy ảnh chụp hình ngay, rồi sợ em nhìn thấy mẹ lại kêu, mẹ ngồi xuống chụp nghiêng, ôi chao là tội tội, không bế người ta lên cho người ta mút ti, lại còn ảnh với ót, mút cái tay cồ cồ kia có gì ngọt ngào cơ chứ... Thế là mẹ chả chụp nữa, mẹ ngó em, y như rằng em bỏ tay ra ngay và nhìn mẹ mếu máo, rồi khóc òa lên ngay được....

Giời ạ, mẹ nói chẳng có sai, có lần mẹ bảo bố: Anh có đứa con gái nghịch như quỷ ấy, nghịch hết phần của em nó, đảm bảo với anh là lúc đẻ ra, anh sẽ được một thằng con trai õng à õng ẹo, ngồi thút thít khóc một chỗ, nhõng nhẽo hết phần của chị! Mẹ đúng là "thối mồm"!!! (từ của bố).

Không thấy em Tít mút tay lại nhiều lần như chị Tôm ngày xưa, mẹ cũng không tha thiết chụp hình nữa, mẹ vừa vui, lại vừa thấy thương thương. Chả hiểu sao lại có cảm giác thế này: Chị Tôm mút tay để chơi, để tìm hiểu, tò mò nghịch ngợm đúng như bản tính sau này của chị ấy. Còn em Tít mút tay là để tự an ủi mình, động viên mình chạy qua nỗi buồn một mình, nỗi nhớ ti, và nỗi sợ không có mẹ kề bên!

Mưa xuân 2

Mưa xuân, cây cối đâm chồi nảy lộc, mẹ nhớ hoa sưa trắng muốt bồng bềnh một khoảng không êm đềm bên nhà cũ, nhớ hàng cây xà cừ trút lá và nảy những mầm lửa nhỏ trong mưa,.... Buồn cười là nhớ cả cái ăng-ten cũ rỉ đọng đầy giọt mưa xuân mong manh nữa...


Mấy hôm mẹ cứ ngán ngẩm cái khí trời ẩm ướt làm các con khó thở, và cảnh vật xung quanh chả có gì đẹp như kia. Thế rồi đêm qua thấy các con ngon giấc (tại trời vừa ấm lên chăng?), sớm nay mẹ dậy thấy tỉnh táo lạ thường, thấy mọi thứ không đến nỗi nào, he he... Mẹ hâm thật, người của thời tiết...
Đám xà cừ bên này không phải là xà cừ óc khỉ, nên vẻ thay lá của nó hơi khác. Nó cũng trút lá ầm ầm nhưng không trút hết để chơ cành khẳng khiu. Nó cũng nảy mầm đỏ nhưng mầm đỏ nhợt nhạt và lẫn trong lá xanh. Rồi đám mầm đỏ ấy nhanh chóng chuyển thành lá non vàng như màu nắng mới. Hai ba hôm sau đám lá vàng ấy lại chuyển sang xanh non mướt mát và rợp hết các ngọn cây. Mẹ không quá thích thú điều này, mẹ quen ngắm xà cừ óc khỉ rồi, nhưng Tôm thì khác, hôm nào Tôm cũng ngó ra cửa sổ reo lên thích thú: mẹ ơi lá đỏ, mẹ ơi lá vàng, mẹ ơi lá xanh,... Tiếc là mẹ không chụp được những hình ảnh mà con yêu thích ấy, cái máy nhà mình chỉ chụp được cận cảnh, còn xa một chút là mờ, làm sao chụp được một khoảng không lớn những lá là lá, nói hay ho là một khoảng không ngập tràn nắng nhạt, mênh mang gió mát và bát ngát mưa xuân cho con được cơ chứ!



Mưa xuân năm nay có mỗi một điều làm mẹ vui, đó là nó giúp cho đám rau ngắc ngư của mẹ tươi tốt lạ thường. Một tháng sau sinh mẹ không thò cổ ra chăm cây được, chết nghoéo hết cả. Thế mà mẹ mới dọn dẹp ươm bón tí tẹo đã ra dáng cái vườn ngay được rồi. Ấy là nhờ mưa xuân, có cảm giác như nó không chỉ tưới ẩm, mà còn mang đến một thứ sinh khí nào đó cho vạn vật tươi mới hơn, nhiều sức sống hơn,....


Cái "vườn" phía trước của nhà mình có rau má Nhật, rau ngót và rau cải, chả có gì đẹp, chỉ là hữu ích hơn cho các con:




Rau ngót bảo là trồng để phục vụ bà đẻ, thế mà bà đẻ đẻ xong nó mới nảy mầm, ha ha... Được cái mẹ có rau sạch đánh tưa lưỡi cho Tít, khỏi lo rau ngót bị phun thuốc sâu. Thế nên yêu rau ngót dã man, hôm nào cũng ngắm, ngắm mãi cũng thấy đèm đẹp:

Mưa xuân:



Hứng ngọc:



Trò chuyện:




Mẹ dạo này AQ tệ, không có hoa thì ngắm rau, cứ phải bới ra bằng được một thứ gì hay ho mà ngắm mà nghĩ...